Đọc lại một bài blog mình viết từ hồi tháng 4.2011. Thời gian trôi nhanh đến mức không thể nhận ra
...
Mỗi ngày một niềm vui
Tôi không ngừng đổi mới và thử sức mình ở các lĩnh vực khác nhau và để cuộc sống bớt nhàm chán.
Không có ai chỉ dạy, nhưng càng lớn tôi càng tự mình học cách phát huy tính sáng tạo để tìm thêm những việc làm mới, niềm vui mới trang hoàng cho cuộc sống ngày thêm tươi đẹp.
Thủa mầm non, do điều kiện thời đó còn khó khăn nên rất ít đến trường, tôi lại đi học sớm một năm nên thời gian chơi bị rút ngắn. Đến khi học tiểu học, tôi mới biết và hát nhiều bài hát trẻ con. Cũng ko để hát cho ai mà chỉ để hát với con bé hang xóm. Hồi đó, ngoài thời gian ở trường, sở thích lớn nhất của tôi là chơi búp bê, thiết kế và may quần áo cho chúng. Có thể cũng là một chút khiếu thẩm mỹ bẩm sinh, nên những cô búp bê luôn được thay đổi những bộ trang phục đẹp ^^
Lên cấp 2, niềm vui lớn của tôi là học tập, tôi thích học Tiếng anh với Thầy Sang, học Toán thầy Vang, học văn cô Khang, học Kỹ thuật thầy Thanh, học Thể dục với cô Thơ, tôi thích cái cảm giác thường được khen mỗi khi đọc diễn cảm một bài thơ, rồi những buổi tập văn nghệ và biểu diễn những ngày 20/11, 26/3. Tôi háo hức những kỳ thi học sinh giỏi cả Toán, cả Văn, dù chẳng được giải gì lớn lao J,
Năm cấp hai của tôi trôi qua với những niềm vui nho nhỏ như vậy. Lên cấp 3 tôi theo khối A, cuộc sống gia đình có nhiều xáo trộn, những mất mát, những nỗi buồn và đi học xa nhà, Kỷ niệm đáng nhớ của tôi là những lúc chờ hội bạn rồi cùng nhau đạp xe 8 cây số đến trường, không khí trong lành, những màn sương sớm phủ kín mờ con đường vùng trung du. Và cả những rung động của tuổi mới lớn, những cảm xúc trong veo, cảm ơn nhiều người đã dành tình cảm cho tôi – một cô bé nhút nhát, và ngốc nghếch…Và cả một tình yêu trong sáng vô cùng ^_^
Vào Đại học,những lạ lẫm của cuộc sống xa nhà gần trăm cây số dường như ko làm tôi mất đi những niềm vui cho riêng mình, một thế giới khoa học mở ra trước mắt, miệt mài, mải miết…điều kiện tự nhiên, các vòng đai khí hậu, các dòng biển, các loại đất đá, và những chuyến thực tập như cuốn tôi đi. Hay là những giờ thư giãn trên thư viện với đủ thứ sách truyện, xa nhà dạy cho tôi cuộc sống tự lập, tự quản lý cuộc sống của riêng mình. Năm cuối phân chuyên ngành chỉ có 9 đứa, niềm vui là chuyến thực tập Đông Triều, đi bộ khảo sát đến mỏi rời chân, con đường của những mỏ than làm cho tất cả không còn màu sắc như nó vồn có, nhà của, cây cối, xe cộ,,,đâu đâu cũng một màu đen. Những buổi trưa nằm giữa đồi thông nghe gió hiu hiu…những chiều ngoài cánh đồng đã gặt chỉ trơ những gốc rạ…Đại học với tôi là một cuộc sống tự mình xây dựng, một tình yêu thiên nhiên và những người bạn tri kỷ.
Bắt đầu cuộc sống đi làm, và làm một ngành khác, bên cạnh những khó khăn là những niềm vui mới được hình thành, không còn những ảo mộng, tôi thấm thía để sau này có thể truyền đạt lại, hướng nghiệp cho con cháu trước khi chọn trường thi nên tìm hiểu mình thích làm nghề gì, thích làm giáo viên hãy chọn trường sư phạm, muốn trở thành doanh nhân hãy học kinh tế, dù không hề phủ nhận nhiều người làm trái ngành vẫn gặt hái được rất nhiều thành công. Niềm vui với tôi vẫn là những diễn đàn yêu môi trường, những buổi cafe với bạn bè, những mối quan hệ mới trong công việc, những buổi hội thảo, những khi ngồi một mình đọc sách, suy ngẫm, những học hỏi tôi nhận được từ cuộc sống mà không trường học nào dạy cả.
Tôi luôn nhớ đến câu: “Để trẻ lâu thì mỗi ngày nên học thêm một điều mới”. Tôi đã áp dụng và luôn thấy rõ hiệu quả của nó khi không ngừng đổi mới và thử sức mình ở các lĩnh vực khác nhau
Và tôi hy vọng sẽ được viết tiếp nhiều niềm vui mỗi ngày của một chặng đường dài phía trước !
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét