Thứ Sáu, 3 tháng 10, 2014

Bông xu đanh đá

Một ngày mùa thu trời nóng như đổ lửa, những tia nắng vàng sẫm, hanh hao và bỏng rát. Quả là ngược đời khi nghĩ về những ngày thu lãng mạn...
Cũng vẫn chờ mong được đi trên những con đường rợp mùi hoa sữa, tóc ngang vai vương vấn chút se lạnh, lãng đãng...
Chợt giật mình vì có 1 luồng khí nóng phía đằng sau. Thì ra là nàng bông xu đang há mồm, lưỡi lệch cả sang một bên vì nóng, cái mũi mõm nhọn thở hồng hộc vào người mình. Nhớ cũng khoảng một ngày thu năm ngoái, sau lúc Mẹ mất được vài tháng, nhà cửa vắng và buồn, chị Hà đi chợ về xách trên tay cái làn xanh xanh, bên trong là một con chó con có màu tàn tro pha xám nhớt. cái gì cũng ngắn tũn, cái mõm, cái đầu, cái chân, cái tay, chũn chĩn, lông xù. Nó là giống chó ta của một nhà nông nào đó, tham ăn và cũng biết sun cái miệng bé tí ra chiều dọa nạt khi có ai đó đến gần. Từ hôm nay nó sẽ có tên là Bông xu.
Bông xu lúc mới về độ được 2 tháng tuổi, đang tuổi mọc răng nên ngứa ngày khó chịu. hồi đầu không để ý, vài ngày xách 1 đôi giày cao gót ra đi lại thấy có tí sứt mẻ, thủ phạm không ai khác chính là hắn, thế là đi toi đôi giày xinh đpẹ của mình. Bực bội quá toan tìm thủ phạm để tét cho vài cái vào mông cho bõ tức. Nhưng lúc nhìn cái mặt ngắn ngắn, xum xoe, đuôi vẫy tít lại như quên hết cái tức. haizzz mình đúng là dại...chó.

Càng lớn bông xu càng dài ra, kể cũng lạ trước cái gì cũng ngắn thì giờ cái gì cũng dài lẳng nhẳng, lông cũng rụng bớt không còn xù nữa. Độ tinh nghịch cũng giảm đi đáng kể theo tuổi tác. Rồi nàng ấy cũng đến tuổi chim chuột, chẳng bao lâu sau thì vác cái chửa hoang về nhà. Giờ nàng ấy gầy nhẳng nên bụng cũng bé tí tẹo. Những cơn mưa giông mùa hè bất chợt cũng có chút se lạnh, cả nhà ai cũng bận những công việc riêng, mình cũng có bạn bè và nhiều mối quan hệ khác lại đi làm cả ngày nên không còn thời gian chăm sóc nhiều. Bỗng tối hôm mưa ấy như có linh tính, mình nhìn ngắm bông xu thấy mặt mũi có vẻ mệt mỏi và rét, nên mình lấy cái chăn cũ ra lót cho nàng ấy một cái ổ ấm áp để ngủ ngon. Một đêm mưa gió bão bùng, sấm chớp vang trời. 5h sáng thấy bố hớt hải gọi ghé qua cửa sổ, con bông xu nó đẻ 7 con này.
Mình phi ngay xuống phòng chó với tốc độ viên đạn, nhín thấy 1 lũ chó con xám xịt lúc nha lúc nhúc, đáng yêu quá đi, mình đếm đi đếm lại thấy được 5 bé. Từ ngày có con bông xu thay đổi 180 độ, đanh đá và ghê gớm vô độ, đố ai dám đi ngang qua phòng nó mà dám ghé cái mắt nhìn vào, bọn chó hàng xóm thì chỉ đi ngang qua cổng thôi cũng bị đuổi cho chạy bạt mạng. Chó con khó nuôi nên chỉ được 1 tháng các em chó đều bị đi ngoài rồi bỏ ăn và chết hết. Lại chỉ còn 1 mình bông xu.
Bác Đản cho 1 con chó về nuôi, sam bé bỏng ngoan hiền, tuy là chó con nhưng đã đến tuổi cứng cáp, về đến nhà được 2 hôm thì thấy mắt sam sưng vù, người rúm ró sợ sệt, sau một thời gian nghiên cứu thì đã tím ra nguyên nhân. nếu sam cứ ho he đi ra gần người là bông xu sẽ xông tới cắn cho tơi bời, ăn cũng bị tranh hết, thi thoảng chỉ nằm yên một chỗ bông xu đi qua mà thấy ngứa mắt là nó cũng cắn như 1 cái rẻ rách. Mình quát bông xu, đánh bông xu cũng không ăn thua, sau một trận tơi bời làm mắt sam mưng mủ mình đã phải cho sam vào nhà trong nhờ bác ở trọ nuôi hộ. Thế rồi chẳng bao lâu sau sam cũng chết, mình cảm thấy có lỗi với sam vô cùng vì đã không thể chăm sóc được...
Giờ nhà không còn ai, mỗi khi đi xa mình vẫn chỉ nhớ đến bông xu, mỗi khi buồn mình lại kể chuyện cho nó, mỗi khi cần lên tinh thần mình lại nói với nó như 1 thói quen, và mỗi khi đi làm về chỉ mong cái mặt hếch ngược lên, đôi chân chạy líu ríu và cái đuôi quắn tít của nó ra đón là cảm thấy hạnh phúc.
Những điều hạnh phúc giản dị.............





Thứ Tư, 1 tháng 10, 2014

Lời mẹ dặn con gái trước khi đi lấy chồnG.


Mẹ bảo, lúc giận đừng có cãi nhau, có thể không nói gì, không giặt quần áo của chồng, nhưng không được cãi nhau với chồng.
Mẹ bảo, cãi nhau với đàn ông thì đừng có chạy ra ngoài mà oang oang khắp nơi, anh ta tiến về phía con một bước thì con hãy bước về phía anh ta hai bước.
Mẹ bảo, ngôi nhà chính là chỗ đóng quân của người phụ nữ, cho dù có xảy ra chuyện gì thì cũng đừng có bỏ đi. Bởi vì, đường trở về rất khó khăn.
Mẹ bảo, hai người trong nhà đừng có lúc nào cũng chỉ nghĩ đến sĩ diện, hai người sống với nhau, sĩ diện quan trọng lắm sao? Nếu thế thì ra ngoài sống thế nào được?
Mẹ bảo, bất kể một người đàn ông giàu có, nhiều tiền như thế nào thì anh ta vẫn hi vọng có thể nhìn thấy con sạch sẽ thơm tho ở trong một ngôi nhà sạch sẽ tươm tất và đợi anh ta.
Mẹ bảo, đàn ông tốt rất nhiều, anh ta sẽ không bao giờ đi ôm người phụ nữ khác. Nhưng trong cái xã hội như thế này, có rất nhiều phụ nữ xấu sẽ dang tay ra ôm lấy người đàn ông của con.
Mẹ bảo, phụ nữ nhất định phải ra ngoài làm việc, cho dù là kiếm được nhiều hay ít, làm việc chính là sự thể hiện giá trị cuộc sống của bản thân. Nếu con cứ ở nhà mãi, anh ta sẽ có cơ hội nói trước mặt con rằng: “Tôi đang nuôi cô đấy.”
Mẹ bảo, con đi làm bên ngoài, dù có bận lắm là bận thì vẫn phải làm việc nhà, nếu không thì dùng tiền của mình mà tìm một người giúp việc theo giờ. Việc trong nhà nhất định phải lo liệu tốt, con cái cũng phải nuôi dạy cho tốt.
Mẹ bảo, anh ta vì con mà làm những việc mà con không bao giờ ngờ tới, con có thể cảm động, có thể khen ngợi, nhưng nhất quyết không được châm chọc kiểu “hôm nay mặt trời mọc đằng tây rồi hay sao”, vì nếu như vậy, sau này anh ta sẽ không bao giờ làm bất cứ việc gì vì con nữa.
Mẹ bảo, chẳng có ai là một nửa của ai cả, ý nghĩ của con mà không nói ra thì ai mà biết được? Cần cảm nhận cái gì, ghét việc gì, con phải nói ra thì người ta mới hiểu được.
Mẹ bảo, bố mẹ anh ta cũng là bố mẹ con, cho dù bố mẹ anh ta đối xử với con không được tốt cho lắm, thì con cũng phải đối tốt với họ. Bởi họ là bố mẹ của anh ta.
Mẹ bảo, một khi đã quyết định sống cùng người đó rồi, thì đừng có oán thán cuộc sống khó khổ, nếu như con đã chọn anh ta, thì đừng có oán trách anh ta.
Mẹ bảo, nhiều tiền như thế thì có tác dụng gì, anh ta đâu? Anh ta đang ở đâu?
Mẹ bảo, cả đời này chúng ta có thể tiêu hết bao nhiêu tiền? Đừng mua những đồ xa xỉ mà làm gì, sống hạnh phúc là tốt rồi.
Mẹ bảo, đừng có dọa con cái là “mẹ không cần con”, lúc cáu giận đừng có đuổi con cái ra khỏi nhà, chẳng may không thấy nó thật, con sẽ rất đau khổ.
Mẹ bảo, đừng đánh con cái, lại càng không nên lôi ra ngoài mà đánh.
Mẹ bảo, tình yêu mà cứ đánh đấm đâm giết nhau đúng là mãnh liệt thật, cũng rất lãng mạn. Nhưng không thực tế. Cứ bình thường thôi là được.
Mẹ bảo, cái gì thì cũng đều là duyên phận cả.
Mẹ bảo, cuộc sống luôn thay đổi, phải biết trân trọng từng ngày.
[IMG] https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpa1/v/t1.0-9/1551619_707575345948858_507048430_n.jpg?oh=1d8aae8bffd7b20dfcae0b4f7e09c6e3&oe=54CA9574&__gda__=1418054663_b2d97562c59a72d25e84a0209db00b2e [/IMG]

[IMG]https://fbcdn-sphotos-d-a.akamaihd.net/hphotos-ak-xpf1/t1.0-9/10435838_710879262301505_2582219208879986534_n.jpg[/IMG]