Thứ Sáu, 29 tháng 5, 2015

Nhật ký cho con

Hana của Mẹ !
Mẹ mong ngày con gái mẹ ra đời được bình an, như vậy là đã phần nào Mẹ hoàn thành nhiệm vụ cao cả là đưa con đến thế giới này an toàn. Hôm trước Mẹ có đọc nhật ký của một bạn sinh viên trẻ đã trót mang bầu, bạn trai kia nghe lời gia đình mà từ bỏ. Nhưng bạn ấy vẫn quyết tâm giữ lại em bé và chấp nhận làm Mẹ đơn thân, không oán trách, không sân hận vì cuộc đời đã có luật nhân quả trả lời rồi. Bạn ấy dành nhiều tình yêu thương cho con lắm, và thường xuyên tâm sự với con...
Mẹ lại nghĩ đến Mẹ con mình Hana ạ, ngày trước Mẹ cũng rơi vào hoàn cảnh như vậy. Chỉ có điều khi ấy bố mẹ chín chắn rồi, cũng gặp phải sự phản đối quyết liệt của gia đình, nhưng Bố con không bỏ rơi con, và giờ con đã được 38 tuần rồi. Mẹ cũng đã sống một cuộc đời khác được 5 tháng rồi.
Con biết không,sau những mất mát cuộc đời Mẹ đã trải qua tưởng như Mẹ cũng sẽ vượt qua được tất cả. Nhưng thực sự thì, mẹ hợp với cuộc sống một mình hơn, tự mình quyết định, tự mình xây dựng cuộc sống. Còn cuộc sống cứ phải theo ý người khác, một lòng xây dựng cho gia đình ấy thì Mẹ không làm được.Tại sao là con gái lại cứ phải chịu thiệt thòi, mẹ nhất định phải sống tự do hạnh phúc thì con của Mẹ cũng mới hạnh phúc được chứ. Hạnh phúc không phải là sự hy sinh và hạnh phúc cũng không là sự phụ thuộc.

Thứ Tư, 27 tháng 5, 2015

Cuộc sống sau kết hôn như thế nào?

Nó nghe nhiều người than hớ về việc lấy chồng hơn nhiều tuổi rồi, Còn lấy chồng bằng tuổi thì thế nào?
Nó lấy chồng béo hơn một tuổi, lại chơi chung nhóm. Quả thực chơi và yêu cảm thấy rất vui vẻ, thấu hiểu nhau, cùng làm cùng chơi cùng chia sẻ tất tần tật mọi thứ.
Đến khi có bầu mọi cuôc vui dường như khép bớt lại, vì còn một mầm sống bé nhỏ kia trong bụng, rồi sự thay đổi xấu xí về ngoại hình, đặc biệt là những tháng cuối. Trong khi chồng vẫn nguyên tâm lý thanh niên trẻ trung, vẫn chỉ ham vui ham chơi. Nhiều lúc cảm thấy ấm ức chỉ muốn bỏ quách đi, rồi làm mẹ đơn thân quyến rũ cho lũ đàn ông con trai chết thèm...
Nó tự nhủ sẽ không bao giờ hối hận khi có con, đọc thật nhiều bài chia sẻ của những bà mẹ hạnh phúc, nó nhớ có một chị chia sẻ như thế này: trước khi sinh con nghe nhiều người dọa nạt là sẽ đau đớn, vất vả nhưng chị ấy không hề thấy thế. Trái lại nếu có công nghệ hiện đại để đàn ông có thể mang bầu thay thì chị ấy vẫn tự nguyện mang bầu và sinh con, đến nay chị ấy cùng con 6 tháng tuổi và chồng đã chu du 13 thành phố trên thế giới. Khỏi phải nói đọc được bài đấy nó đã hâm mộ biết nhường nào. Chỉ khi nhìn vào vì tiền thì tinh thần mới thui chột thôi :(
Hôm nay đến nhóm tình nguyện xem mọi người tâp luyện để chuẩn bị tổ chức chương trình tết thiếu nhi cho bọn trẻ vùng cao quê nó, nó thì sắp đẻ nên chỉ có thể ủng hộ mà không thể tham gia được nữa. Nhưng chồng ham vui hòa vào tham gia cùng mọi người, không để ý gì đến vợ, cũng chẳng bao giờ thể hiện sự chín chắn như một người đã làm chồng làm cha, quả thật nó cảm thấy  nản vô cùng cực. Nó đâu thể suốt ngày bảo phải thế nọ phải thế kia. Và tâm lý cũng chẳng ai muốn người khác phải chỉ bảo mình cả.
Những lúc như vậy chỉ thấy thật thiệt thòi cho bản thân mình,mình chẳng thế đổi xử với bản thân mình tốt nhất. Mà ngược lại đã tiêm vitamin stress độc hại vào cơ thể hai mẹ con.
Những lúc như vậy cảm thấy thật có lỗi với con gái bé bỏng. Chẳng bao giờ có thể thay đổi được ai hết, chỉ có thể thay đổi được chính bản thân mình thôi Oanh ạ, hãy đối xử thật tốt với cơ thể của chính mình, lúc này sao nó cảm thấy cần một phe đồng minh ủng hộ đến thế.
Nhất định phải chiến thắng trong cuộc đua hôn nhân này, nếu không mày sẽ bị chìm nghỉm.

...

Thứ Hai, 25 tháng 5, 2015

Mẹ chồng nó

Để có cái nhìn toàn diện về cuộc sống sau khi kết hôn thì không thể không nói đến Mẹ chồng. Đọc những mẩu tâm sự của mọi người thì đúng là mỗi cây mỗi hoa mỗi nhà mỗi cảnh. Mẹ chồng nó về cơ bản là một người tốt, hết lòng vì chồng vì con. Mẹ sẵn sàng hy sinh, và làm mọi điều cho gia đình, người thân, mẹ quan tâm đến tất cả mọi người...Nhưng mẹ lại quá để ý đến từng cái nhỏ nhặt, chỉ thiên vị cho con trai mẹ và không tôn trọng quyền riêng tư của người khác.
Thế nên...
Vẫn nhiều ngày tháng nó sống trong ức chế tưởng như không thể giải thoát, dù vẫn tự dặn lòng mình phải sống với lòng biết ơn, không được cố chấp...mà sao khó quá.
Ở với Bố mẹ chồng, được Bố mẹ nuôi luôn, đóng tiền ăn nhất quyết khong nhận, mẹ thích đi chợ mua sắm đồ ăn trong nhà để chọn được những thực phẩm tươi ngon nhất, nó về chỉ việc nấu và thi thoảng đi chợ đổi bữa. Mẹ đóng tiền điện nước ga, các khoản chi tiêu phát sinh trong nhà, những tháng cuối bầu bí mệt mỏi không dậy được sớm Mẹ lo bữa sáng cho chồng đi làm sớm, cho bố chồng và cho nó luôn. Nhưng với cách sống như vậy đã hình thành cho vợ chồng nó một nếp sống ỷ lại, phụ thuộc vào sự chăm sóc của Mẹ, về lâu dài điều đó rất không tốt để vợ chồng trẻ có động lực phấn đấu quyết liệt.
Và việc Mẹ khó tính trong mọi thứ, can thiệp vào mọi thứ trong cuộc sống thường ngày, mẹ mở cửa đóng cửa phòng bật tắt quạt trong phòng vợ chồng nó bất cứ lúc nào mẹ cho là hợp lý. Những hôm mệt mỏi khó ngủ mẹ cứ loẹt quẹt mở cửa làm nó không sao ngủ tiếp được, đến cả cái vỏ gối nó dùng đồng bộ mẹ cũng cho rằng nó nóng và cất đi, những điều can thiệp nhỏ nhặt ấy, chồng béo đã quen từ bé, còn nó vốn là một đứa ưa thích ở một mình, thích những điêù bí mật cảm thấy như không thế nào sống được.
...
Chợt nhớ lại những ngày tháng yêu nhsu, nó đã biết trước chồng là cục vàng, cục cưng của Mẹ rồi đấy thôi, nhưng vẫn không mảy may lo lắng vì nó tự tin vào bản thân mình, nhưng ôi thôi những tự tin ấy nay còn đâu.
Sống cuộc đời bạn mơ ước là một tựa mà ai ai cũng mong được như thế, nhất là những người trẻ, nhưng cuộc sống sao mà lắm eo le, nhưng nó rút ra rằng sống tự do vẫn là điều tuyệt vời nhất.
Mẹ của nó đã đột ngột ra đi cách đây 2 năm do tai biến mạch máu não, bố của nó thì giống nhuư phần lớn những ông bố việt nam là sống vô tâm, không quan tâm nhiều đến con cái, thế nên nó vốn vẫn tự quyết định và sắp xếp cho cuộc sống của nó...
Cho đến ngày con cún con ngọ nguậy trong bụng này quyết định gắn kết bố béo và mẹ xưn của nó với nhau. Và giờ thì cọn cún ấy đã sắp ra đời với bố mẹ nó rồi.
Như thường lệ phòng ngủ riêng tư của 2 vợ chồng nó lúc nào cũng mở tênh hênh vì cứ hễ đóng vào là mẹ chồng lại mở ra ngay: sao chúng mày cứ đóng vào cho bí thế :(
Sáng naò cũng vậy cứ đang nằm gối đầu trên cánh tay béo mầm của chồng, tận hưởng cảm xúc lâng lâng được yêu thương, được nâng niu cái bunbụng to uỳnh thì chồng bỗng hất phăng ra một góc và bảo: mẹ lên.
Giờ chỉ mong đến ngày mai lắp thêm cái điều hòa vào phòng mình, để vừa mát lại được đóng cửa phòng suốt thôi í. Ước mơ thật nhỏ nhoi...

Những ngày nằm ổ

Bước chân chồng béo vừa đi khỏi phòng, hôm nay còn bày đặt không thơm lên má vợ trước khi đi làm mà lại hôn gió. Sau khi vít cổ chồng bắt hôn xong rồi nằm ngoan. Chồng vừa đi là nó với ngay cái máy tính bảng để tâm sự.
Vậy là đã 20 ngày nó nằm ổ ở nhà nghỉ ngơi chờ đẻ, và dự tính 20 ngày nữa con mới chịu ra ngoài. Một nửa thời gian đã chờ đợi đã qua rồi, cố lên nó ơi chỉ còn có 20 ngày nữa thôi. Nằm nghĩ miên man, cuộc sống đúng là luôn đi chệch hướng sự tính toán của con người, đọc ở đâu đó có người nổi tiếng nào đó nói rằng cô ấy sắp xếp được tất cả mọi thứ trong cuộc sống, ngoại trừ tình yêu. Đúng thế, lúc nào chẳng có cái ngoại trừ, như nó định đi làm đến sát ngày đẻ thì gặp ngay khách hàng củ chuối làm cả nhà lao đao, thôi đành ngậm ngùi xin nghỉ đẻ sớm để đổi lấy hai chữ bình yên.
Thời gian nhiều, đành nghiền ngẫm bài học chia sẻ của những người thành công, đọc những cuốn sách thay đổi cuộc đời, họ đã làm rồi, đã áp dụng, đã thành công, nhưng với nó sao mà khó hấp thu quá, nó còn thiếu, thiếu một cái gì đó,,,😌
Cơ quan chồng tổ chức đi Phú Quốc, cảm thấy ghen tị ghê gớm, không muốn chồng đi nhưng không thể ra mặt phản đối được. Đấy là hạ sách, suy nghĩ mãi nó quyết định dùng bài con nó sắp chui ra rồi, chồng mà đi vợ đẻ lúc nào không biết, rồi con không được nhìn thấy mặt bố đầu tiên.bla bla...chồng hồn nhiên bảo, tất nhiên là con nó phải nhìn thấy mặt bác sỹ đầu tiên rồi.
Hôm nay chồng về thông báo là cả phòng đi đăng ký xong hết rồi có mỗi mình anh không đi thôi, anh chịu thiệt thòi vì vợ vì con gái bé bỏng nên giờ phải chơi điện tử bù để xả stress, thế là giờ chồng ngang nhiên chơi Liên minh huyền thoại bất kể khi nào thích, quả là một lý do chính đáng quá không thể ngăn cản được.
...
Hôm nay, hàng xóm có đám cưới, dù gì nó vẫn là dâu mới, chẳng mấy khi có cơ hội giao lưu cả xóm, thế nên bụng vượt mặt, xẫu xí, chi chít mụn nó vẫn mài mông ở bên đấy cả ngày, đến lúc tối dọn dẹp thì nó không sang nữa, cũng hơi áy náy nhưng lại tự bỏ qua cho bản thân và chôn vùi bằng lý do ai mà chấp bầu sắp đẻ. Hic
Bao giờ, phải đến cái ngày mà nó có một em bé, không sống cùng bố mẹ chồng nữa, được tự tay sắp xếp cuộc sống dù có thiếu thốn khó khăn hơn bây giờ. Nhưng nó sẽ được quyền tự quyết định cuôc sống của mình.
Ngày đó ngày đó sẽ không xa xôi nữa phải không Oanh ơi...

Thứ Sáu, 8 tháng 5, 2015

Hãy sống với lòng biết ơn

Hôm nay tôi muốn chia sẻ với các bạn một điều nhỏ thôi nhưng giúp thay đổi cuộc sống - Đó là Lòng biết ơn. Từ khi học được cách sống với lòng biết ơn từ những điều nhỏ nhặt nhất, tôi thấy cuộc sống dễ chịu hơn rất nhiều.
" Lòng biết ơn là quan trọng nhất và có thể thay đổi cuộc sống nhiều nhất trong tất cả những thái độ mà chúng ta có thể đạt được" - Zig Ziglar -
Có những người không biết trân quý sự giúp đỡ của người khác. Có những người chồng không bao giờ biết nói hai tiếng cám ơn Vợ, có những người Vợ không nhận biết công khó của chồng và cũng có bao nhiêu đứa con không biết nghĩ đến công ơn cha mẹ.
Chúng ta đã có rất nhiều thứ trong cuộc sống này, khi ta so sánh cuộc sống của mình với những người sống ở các nước thế giới thứ ba, ta nhanh chóng nhận ra rằng, chúng ta đang sống quá đầy đủ: có thực phẩm sạch, nước sạch, nơi ở cũng như tủ lạnh, máy thu hình, máy tính...trong lúc hàng chục  triêu người không có những thứ đó. Chỉ cần search google về cuộc sống nghèo đói ở Châu Phi là ea hàng loạt bài báo: Châu Phi quặn lòng vì đói, Châu phi nơi tận cùng của đói nghèo, bệnh tật và chiến tranh.


Ở Việt Nam, theo thống kê mới nhất T12/2014, dân số Việt Nam là 90.4 triệu người, trong đó Tỷ lệ người khuyết tật  là > 6 triệu người, chiếm khoảng 8 - 9% dân số. Vậy nên chúng ta hãy biết ơn vì mình được sinh ra với một thể lực lành lặn, một trí lực sáng suốt.

Hãy biêt ơn cuộc sống của bạn, ngôi nhà của bạn, hay những dòng chữ bạn đang đọc này. Một khi bạn  cảm thấy biêt ơn, bạn đang sở hữu một năng lượng có thể tạo ra những điều huyền diệu.
Hãy biết ơn cả những khó khăn thất bại trong cuộc sống, vì qua những tình huống này ta sẽ trưởng thành hơn cả về tinh thần và tình cảm. Bạn có thể nhìn nhận mỗi trở ngại như một cơ hội để phát triển thêm một phẩm chất, kỹ năng, hiểu biết hay sự thông thái mới nào đó, hãy biết ơn những bài học đó.

Hãy bắt đầu với một cuốn nhật ký ghi lại lòng biết ơn và sự cảm kích của bạn mỗi ngày. Đây là một công cụ quan trọng trong tiến trình của sự phát triển và nhận thức của bạn. Cuốn NK chính là nơi để bạn tôn vinh và đánh giá cao những điều tốt đẹp trong cuộc sống thường nhật của mình.

Don’t compare your life to others. They have different journeys.
Đừng so sánh cuộc đời của bạn với những người khác, mỗi người đều có một hành trình khác nhau trong đời

Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Tháng Năm




Vậy là đã bước chân sang một tháng mới. Tháng 5, cái nắng đầu hè nắng như thổi lửa. Một ngày bận rộn với những việc dọn dẹp sửa sang nhà cửa, trồng cây cối. Vẫn chỉ là làm những công việc cho bản thân và gia đình, chưa vì ai được cả?
Tháng năm của những ngày xưa cũ...
Là những mùa hè của tuổi thơ ở căn nhà cũ, chỉ chạy đi chơi với cái Hồng nhà cô Kiểm, làm đủ mọi trò nghịch ngợm: May quần áo cho búp bê, trốn Mẹ tắm sông, kể chuyện, chơi chắt chơi chuyền...lang thang khắp từng con ngõ nhỏ cạnh bãi tha ma...
Là những ngày tháng với những nối buồn trong mắt Mẹ, là những lời quát mắng, những trận đòn thật đau khi không nghe lời, những ký ức ấy vẫn mãi đọng lại ở đây nhưng chẳng bao giờ có thể trở lại.
Tuổi thơ với những mảnh kỷ niệm vụn vặt bồi đắp tinh thần, kể cả những nỗi buồn niềm đâu thì nó vẫn đáng được trân trọng và sắp xếp gọn gàng trong ký ức - Một miền ký ức có Mẹ !
Chồng mình thì khác, chồng lớn lên trong sự đủ đầy và niềm yêu thương trọn vẹn, nên không có những tâm tư tình cảm sâu sắc như nó. Nó vẫn sống lạc quan, vui vẻ nhưng tâm hồn thì phức tạp. Đó là lý do tại sao nó thích viết vì chỉ có viết mới có thể lột tả hết được. ..những nỗi niềm trong ngày hè vàng nắng.
- Hãy yêu thương khi còn có thể-
Là tựa cua mẩu chuyện mà Minh Mẫn đã kể - những điều nhỏ nhặt nhưng vô cùng chân thực. Cảm xúc ùa về nhiều quá, không đầu không cuối không vui cũng chẳng buồn.
Học nhiều, đọc nhiều, nghe nhiều, hiểu biết nhiều mà không áp dụng thì để làm gì hả Nó. Xã hội bây giờ lại quá phức tạp.
Con người lại càng hỗn độn hơn...Phải rồi,phải ra ngoài xã hội thì mới có thể làm được điều gì đó có ích. Nghĩ đủ rồi, viết đủ rồi, phải làm phải hành động ngay đi thôi...
Hãy nghĩ đến người trước khi nghĩ đến mình...

Cuộc Thi Ấn Tượng EU: Viết cho các mầm non tương lai

Tình cờ một buổi sáng chủ nhật cả nhà quây quần xem café sáng với VTV3, có nói đến cuộc thi viết Ấn Tượng EU ( tìm hiểu về Liên Minh Châu Âu). Bố bảo Mẹ thử  sức xem sao, để dành lấy cơ hội được đến Brussels. Lúc đầu mẹ còn phân vân lắm, vì mẹ chưa biết Liên minh châu âu là một tổ chức như thế nào và có mối quan hệ gì với Việt Nam mình. Đúng lúc ấy con đạp bình bịch trong bụng Mẹ, Mẹ chợt nghĩ đến con, nghĩ đến những thế hệ mầm non mới nhú.
 Một tháng nữa thôi con sẽ có mặt trong cuộc đời này, con sẽ học cách sống trong một thế giới  rộng lớn hơn rất rất nhiều lần trong bụng Mẹ bây giờ. Nơi con sinh ra là một thị trấn nhỏ trong một huyện vùng cao của tỉnh Bắc Giang. Mảnh đất của chúng ta được thiên nhiên dành nhiều ưu đãi khi có nhiêù loại cây ăn quả đặc sản: Vải, nhãn, cam canh, bưởi diễn, táo…giúp cho mức đời sống cao. Thế nhưng nơi đây lại bị hạn chế với việc tiếp cận những điều kiện để thế hệ con có thể phát triển toàn diện, có thế vươn ra ngoài thế giới…
Liệu Mẹ có lo lắng nhiều quá không?
Hoa sen mọc lên từ bùn hôi, những bụi tre tươi tốt mọc trên đất cằn. Đất nước ta cũng sản sinh ra biết bao bậc vĩ nhân anh hùng xuất thân từ các làng quê. Thế nên Mẹ không cần phải lo lắng, vì tất cả các giá trị được tạo ra đều do chính bản thân  mình, con người quyết định tất cả con ạ !         
Đất nước ta trải qua bao nhiêu năm chiến tranh, tạo nên một bề dày với nhiều truyền thống văn hóa dân tộc, ăn sâu vào máu thịt từng thế hệ, đặc biệt là các thế hệ Ông bà Cha mẹ của chúng ta. Đất nước chúng ta có mật độ dân số đông, thu nhập bình quân đầu người thấp. Trái ngược hoàn toàn với một Châu Âu phát triển, quyền tự do cá nhân được đặt lên hàng đầu, với thu nhập bình quân đầu người luôn thuộc top cao nhất thế giới.
           Hợp tác giữa EU với nước ta đến nay là tròn 25 năm. Đi cùng với đó là biết bao nguồn vốn đầu tư, viện trợ, các dự án nhân đạo: Thiên tai lũ lụt, giáo dục, y tế, nước sạch…cho các vùng khó khăn, vùng sâu vùng xa. Như Vào thời điểm đầu năm 2014, các dự án nhân đạo hiện thời của DIPECHO tại Việt Nam có tổng trị giá 8,7 triệu euro. Để ứng phó với cơn bão Wutip và Nari tràn vào Việt Nam cuối năm 2013, một khoản tài chính 1,5 triệu euro đã được phân bổ cho Việt Nam và các dự án mới sẽ được thỏa thuận. Thực tế Liên minh châu Âu cùng các nước thành viên của mình hiện đang là nhà tài trợ lớn nhất của Việt Nam.
Về quan hệ thương mại và kinh tế, trong 11  tháng đầu của năm 2014, EU đã là thị trường xuất khẩu lớn thứ hai của Việt Nam với kim ngạch xuất khẩu 24,8 tỉ USD, trong đó kim ngạch hai chiều đạt 32,8  tỉ USD đưa EU thành một trong những đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam.
          Còn rất nhiều các hoạt động khác Mẹ sẽ kể con nghe sau này, có một điều Mẹ vô cùng tâm đắc khi tìm hiểu về EU, đó là: Nhân quyền, dân chủ và pháp trị là những giá trị cốt lõi đối với Liên Minh Châu Âu. EU luôn tìm cách đảm bảo tất cả quyền con người - có thể là dân sự, chính trị, kinh tế, xã hội hay văn hóa - được tôn trọng ở khắp mọi nơi, như đã được quy định trong Tuyên Ngôn Quốc Tế về Nhân Quyền và được tái khẳng định tại Hội Nghị Thế Giới 1993 về Nhân Quyền. Điều đó cũng là mong muốn lớn nhất của Ba Mẹ.
Ba Mẹ sẽ không giới hạn con ở một công việc ổn định, một cuộc sống an nhàn được sắp đặt trước đâu. Mà con hãy đi, hãy khám phá, tìm tòi sáng tạo nhiều nhất có thể, hãy đến những phương trời xa xôi để học hỏi những tinh hoa văn hóa của thế giới, góp phần vào xây dựng đất nước mình. Hãy vì cộng đồng nhiều hơn là vì chính bản thân mình con nhé.
          Càng đi sâu tìm hiểu từng đất nước thuộc khối EU, mẹ càng mở mang và khâm phục sự phát triển của các nước ấy. Cả Ba và Mẹ đều có ước mơ được ra ngoài thế giới, giờ đây nhìn bạn bè đi du học khắp trời Tây lại thấy chạnh lòng. Ba mẹ đều đã dang dở con đường đầy hoài bão ấy để trở về quê hương. Mỗi con người sinh ra trong cuộc đời này đều chọn cho mình một sứ mệnh riêng, thiết nghĩ nếu như ai cũng chọn những thành phố phồn hoa đầy đủ sinh sống, không ai muốn trở về vùng quê nghèo để phát triển thì cũng dẫn đến sự mất cân bằng và chênh lệch nông thôn thành thị ngày càng lớn. Quan trọng là sống ở bất cứ đâu cũng phải hết mình vì sự nghiệp chung ở đó.
          Nhân dịp tìm hiểu về Liên Minh Châu Âu là dịp Mẹ dạy con một bài học lớn từ khi con còn chưa sinh ra. Từng dòng chữ Mẹ đọc, Mẹ suy nghĩ, tin rằng con cũng thấm thía hết. Ba Mẹ là người đưa con đến với cuộc sống này, hướng cho con đến những điều thiện điều tốt, còn chọn cách sống và chọn cuộc sống như thế nào là hoàn toàn phụ thuộc vào chính các con !
Thân !
Lục Ngạn, Ngày 04 tháng 5 năm 2015


Thứ Hai, 4 tháng 5, 2015

Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ


Với những bà mẹ đang và sắp có ý định cho con ăn dặm kiểu Nhật, nhất định những kinh nghiệm và trải nghiệm từ bà mẹ 9x Lệ Hằng sẽ rất đáng tham khảo.

Là người Việt, sống ở Mỹ nhưng Lệ Hằng (sinh năm 1993) lại không lựa chọn cho con ăn dặm theo kiểu "Tây", cũng không chấp nhận duy trì kiểu ăn dặm truyền thống của "Ta". Bà mẹ trẻ 9x tuy mới lần đầu chập chững học nuôi con, một mình sống cuộc sống xa nhà, vậy nhưng đã rất tự tin và quyết đoán khi cho con theo đuổi phương pháp ăn dặm kiểu Nhật (ADKN).
Bé Donut, con gái đầu của Lệ Hằng hiện đã được 2 tuổi, vừa "tốt nghiệp" lớn ăn dặm kiểu Nhật được hơn nửa năm và hoàn toàn tự lập trong chuyện ăn uống. Lệ Hằng chia sẻ, quan điểm nuôi con của bản thân là "cho con môi trường tự do khám phá và học hỏi nhưng cũng có những giới hạn nhất định để tạo cho con thói quen tốt."
Với những bà mẹ đang và sắp có ý định cho con ăn dặm kiểu Nhật, nhất định những kinh nghiệm và trải nghiệm từ bà mẹ 9x Lệ Hằng sẽ rất đáng tham khảo.
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 1
Lệ Hằng (sn 1993) và con gái đầu lòng, bé Donut 2 tuổi hiện đang sống tại Mỹ.
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 2
Con gái Lệ Hằng vừa "tốt nghiệp" lớp ăn dặm kiểu Nhật cách đây nửa năm và hoàn toàn tự lập trong việc ăn uống.
Nếu loại bỏ được chuyện ép con ăn thì phương pháp nào cũng mang lại hiệu quả tốt
Lý do vì sao Hằng lựa chọn cho con ăn dặm theo phương pháp Ăn dặm kiểu Nhật?
Lúc đó mình đang mang thai khoảng 6-7 tháng, khi đang tìm hiểu về những cách cho bé ăn dặm, mình tình cờ thấy một hội nhóm dành cho các bà mẹ nuôi con theo phương pháp Ăn dặm kiểu Nhật trên facebook, thế là bị ấn tượng bởi cái tên của nhóm. Sau này, khi tìm hiểu nhiều hơn về phương pháp này, càng đọc mình càng nôn nao được thực hành.
Mình quyết định lựa chọn cho bé nhà mình Ăn dặm kiểu Nhật với mong muốn bé có được một niềm vui thật sự khi tập ăn và một thói quen ăn uống tự lập, ăn vì bản thân mình thích chứ không phải vì mong muốn của bất kì ai.

Nếu nói về những tôn chỉ, qui tắc bất di bất dịch trong ADKN thì theo Hằng đó là những điều gì? Bạn có bao giờ làm sai hay phá cách 1 nét nào đấy trong phương pháp ADKN?
Đã là một phương pháp thì chắc chắn sẽ kèm theo những qui tắc, và ADKN cũng ko ngoại lệ. Một số qui tắc đơn giản như: phải cho bé ngồi trên ghế ăn dặm mỗi bữa ăn, không làm trò để dụ bé ăn, không vừa ăn vừa xem tivi, không được ép bé ăn....
Thực ra, những qui tắc này đánh vào tâm lí của người mẹ và cần người mẹ tuân thủ nhiều hơn là bé. Lý do vì đôi khi thấy bé không ăn mẹ thường rất sốt ruột, để dụ bé ăn được vài muỗng mẹ có thể phá lệ, điều này hoàn toàn không nên. Một điều thực tế nữa là, khi con không ăn, người mẹ cảm thấy lo lắng và cố dùng mọi cách để con ăn hoặc ép con ăn để cảm thấy an lòng hơn. Phần khác vì cứ chăm chăm vào cân nặng của trẻ nên càng dễ dàng phạm sai lầm. Nếu có thể loại bỏ những vấn đề trên thì dù cho bé ăn theo phương pháp cũng mang lại kết quả tốt.
Giải pháp của mình cũng rất đơn giản: chỉ cần dằn lòng mình xuống và đặt mình vào tình huống của con. Nếu như mình là con, mình thực sự không muốn ăn thì mình không muốn ai ép uổng gì mình cả. Nhờ đó mà mình đã thoải mái hơn rất nhiều mỗi khi Donut chán ăn và rất mừng là mình chưa bao giờ phá vỡ những qui tắc ấy...
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 3

Ăn dặm kiểu Nhật chắc chắn không mệt mỏi bằng chuyện chạy theo con mỗi bữa ăn.
Rất nhiều bà mẹ trẻ ở Việt Nam hiện đang quan tâm đến ADKN và muốn thực hành theo. Hằng có lời khuyên gì dành cho các bà mẹ trẻ ở giai đoạn mới bắt đầu?
Khi mới tìm hiểu về ADKN chắc chắn các mẹ sẽ rất hoang mang và bối rối. Lời khuyên của mình dành cho các mẹ là các mẹ hãy bình tĩnh, thực hiện các bước sau:
- Về kiến thức: phải chuẩn bị những kiến thức cơ bản, đọc và hiểu rõ mục đích cũng như tinh thần của phương pháp. Tài liệu căn bản về ADKN có rất nhiều ở trên mạng, ngoài ra còn có sách và thực đơn về ADKN ở tất cả các nhà sách.
- Về khâu chuẩn bị dụng cụ: Các mẹ không cần phải quá áp lực khi ngân sách hạn hẹp ko cho phép mua những bộ dụng cụ đắt tiền của Nhật. Chị em có thể thay thế bằng những dụng cụ tương tự có bán ở Việt Nam. Tất nhiên có thể hình thức sẽ không đẹp bằng những bộ dụng cụ nhập từ Nhật nhưng công dụng cũng như nhau.
- Về thực phẩm: Hầu như những thực phẩm dành cho ADKN  đều là những loại rau củ phổ biến nên ở Việt Nam cũng có rất nhiều. Khi mua các mẹ nên chú ý nguốn gốc và vệ sinh an toàn thực phẩm là được. Ngoài ra có những nguyên liệu như cá bào hay rong biển thì có thể mua ở những nơi bán hàng Nhật xách tay.
- Quan trọng nhất là chuẩn bị tâm lý cho bản thân: khi áp dụng một phương pháp vẫn còn mới mẻ thì không thể tránh khỏi những tranh cãi. Người mẹ tốt nhất là biết rõ việc mình đang làm, giữ vững lập trường và quyết tâm đến cùng.
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 4
Những món ăn dặm Lệ Hằng chuẩn bị cho con khi mới bắt đầu theo phương pháp Ăn dặm kiểu Nhật
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 5
Từng loại thực phẩm được chế biến riêng, tuỳ theo độ thô nhất định
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 6

Nuôi con ở nước ngoài, không khó để hiểu rằng mẹ sẽ cho con ăn dặm theo kiểu “khác Việt Nam”. Tuy nhiên, lý do vì sao Hằng lại cho con ăn dặm kiểu Nhật chứ không phải kiểu Mỹ?
Thật ra mình đã xem qua nhiều cách cho trẻ ăn dặm của nhiều nước, hầu như họ đều cho trẻ ngồi yên trên ghế khi ăn, ăn thức ăn từ dạng lỏng đến đặc, nhuyễn đến thô, đến 1 tuổi đều bắt đầu ăn được cơm hoặc thức ăn cắt miếng lớn, gần 2 tuổi thì đều có thể tự ăn.
Riêng có cách ăn của các bé ở Việt Nam thì hoàn toàn là bột, sau đó đến cháo, đến 2,3 tuổi vẩn là cháo, và toàn là cha mẹ hoặc ông bà phải đút bé ăn. Ám ảnh hơn là cảnh tượng những người mẹ vừa bế con vòng quanh xóm vừa đút cháo, hay cả nhà xúm lại làm trò như những diễn viên hề chỉ để đứa trẻ há miệng ra cười rồi đút vội một thìa cháo vô. Nhiều đứa trẻ lớn hơn thì mắt chỉ dán vào ipad, mẹ phải ngồi một bên đút cho từng thìa cơm, bữa ăn chỉ toàn là gượng ép hoặc la mắng. Trẻ không biết thế nào là thèm ăn, là đói nên không cảm nhận được sự sung sướng khi được ăn.
Và mình tự hỏi tại sao họ phải làm như vậy? Vì lo về sức khoẻ của con họ ư? Không phải. Nếu vì sức khoẻ họ đã không cho con ăn long nhong ngoài đường đầy khói bụi như thế. Còn nếu vì cân nặng, điều đó càng không quan trọng bằng việc nuôi dưỡng chiều cao và trí tuệ.
Ăn dặm kiểu Nhật chắc chắn sẽ không mệt mỏi và kinh khủng bằng việc chạy theo con để đút con ăn, dụ ép ăn hay la mắng để con ăn nhưng lại mang đến cho con cái chúng ta một thói quen tốt. Thế thì có lí do gì ta lại không áp dụng?
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 7
Bé Donut rất hào hứng với việc ăn uống
 
Chuyện nuôi dạy con cái, chỉ cần chồng ủng hộ là đủ
Chồng và gia đình có ủng hộ Hằng khi cho con ăn dặm kiểu Nhật
Theo quan điểm cá nhân của mình, việc nuôi dạy con cái là trách nhiệm của bậc làm cha mẹ, thế nên trong tất cả những vấn đề về nuôi dạy con cái, chỉ cần chồng ủng hộ là đủ. Tất nhiên mọi người xung quanh ủng hộ thì càng vui hơn, nhưng nếu không cũng chẳng sao. May mắn là mình có được rất nhiều sự ủng hộ cũng như hỗ trợ từ chồng mình nên mỗi khi Donut có dấu hiệu chán ăn thì ba bé thường động viên mình không nên ép bé.
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 8
Lệ Hằng bên chồng và con gái nhỏ
 Kinh nghiệm cho con ăn dặm kiểu Nhật của 9x Việt trên đất Mỹ - 9
Chồng Lệ Hằng luôn ủng hộ vợ trong chuyện nuôi dạy con cái.

Phương pháp nào cũng có ưu điểm và nhược điểm. Theo Hằng, nhược điểm của ADKN là gì?
Nếu là vài năm về trước thì có lẽ nhược điểm của ADKN là khó tìm hiểu thông tin, khó mua sắm dụng cụ và nguyên liệu. Nhưng hiện nay mọi việc đã dể dàng hơn. Mình nghĩ cái khó nhất khi các mẹ áp dụng phương pháp này đó định kiến từ những người xung quanh. Chính mình cũng gặp rất nhiều áp lực nhưng mình vẫn quyết tâm theo đến cùng. Mình tin khi nhìn thành quả đạt được, mọi người sẽ có cái nhìn bớt khắt khe phương pháp mới này hơn.
Mỗi đứa trẻ chỉ có một cuộc đời, chúng ta cũng chỉ có một cơ hội để nuôi dạy con, tại sao không chọn cách tốt nhất

Với những bà mẹ cho rằng người Việt thì cứ nuôi con kiểu Việt, rồi trẻ cũng vẫn lớn khôn, thành tài như ông bà ta từ trước đến nay vẫn làm, Hằng có quan điểm ra sao?
Đúng là dù chúng ta nuôi con theo cách nào thì những đứa trẻ cũng sẽ lớn lên. Nhưng những đứa trẻ chỉ có một cuộc đời và chúng ta chỉ có một cơ hội để nuôi dạy vậy tại sao không chọn một cách tốt nhất.
Không có quy định nào bắt buộc người Việt phải nuôi con theo cách Việt, và cũng chưa có phương pháp nào nói về nuôi con theo cách Việt là như thế nào. Chỉ là những quan niệm xưa, chúng ta có thể sàn lọc sử dụng những điều tốt và thay đổi những điều chưa tốt.
Đâu đó cũng có rất nhiều mẹ Việt tuy không biết đến phương pháp ADKN là gì nhưng vẩn cho con ăn dặm trên ghế ăn, không xem tivi, không ép con ăn. Theo mình, quan trọng là bản thân mỗi người có chịu thay đổi để tốt hơn không.
Chỉ cần nhìn vào hiện tại, nếu như những giờ ăn phải năn nỉ dụ dỗ con mới chịu ăn thì người mẹ cũng sẽ rất mệt mỏi và bực bội, thay vào đó nếu con không ăn, mẹ tôn trọng nhu cầu của con và để con hiểu được việc ăn uống là trách nhiệm của con thì cả hai mẹ con đều vui vẻ.
Xin cảm ơn Hằng về cuộc trò chuyện thú vị!