Thứ Tư, 25 tháng 3, 2015

Mẹ Việt cùng con 6 tháng tuổi chu du 13 thành phố trên thế giới

Chị Dương Thanh Nga, mẹ của một bé trai đáng yêu tên Liam, không “hot” kiểu “mặt trời” – kiểu có thể sẽ làm bạn chói mắt và… toát mồ hôi, chị ấy “nóng” kiểu núi lửa – kiểu sẽ khiến cho bạn càng dấn thân tìm hiểu càng khâm phục và kính nể.

Là một cô gái Sài Gòn có vóc dáng nhỏ bé với khuôn mặt luôn thường trực một nụ cười rạng rỡ, chị chu du khắp Châu Âu và các miền đất Trung Hoa thời sinh viên, trở thành mẹ khi ở Mỹ, những chuyến đi của chị tiếp tục nối dài và thêm một bạn đồng hành mới là cậu con trai nhỏ vô cùng đáng yêu.
“Mẹ tớ ấy à! Vừa giỏi, vừa xinh, vừa cool lắm nhé”
Chào chị, mẹ Liam đúng là một bà mẹ “toàn cầu hóa” (sinh ra ở Việt Nam, từng học tập ở Châu Âu, lấy chồng ở Trung Quốc, làm việc ở Mỹ….), điều đó đã ảnh hưởng như thế nào tới cách nuôi dạy con của chị? Chị có nuôi dạy con theo một phương pháp hay “trường phái” nào nổi tiếng không?
- Tiếp cận với nhiều môi trường, bị “toàn cầu hóa” như cách mọi người hay nói, khiến cho mình phải chấp nhận rằng không có gì là đúng hay sai bởi điều gì cũng có thể là sai, là đúng. Một phương pháp khiến người này thành công có thể hoàn toàn thất bại khi áp dụng vào hoàn cảnh người khác. Các “trường phái” thường có tính định hướng hơn là công thức áp dụng vào một trường hợp cụ thể. Mỗi em bé khi vừa sinh ra là một cá nhân độc nhất với những tính cách khác nhau, không một em bé nào giống em bé nào cho dù có là sinh đôi sinh ba chăng nữa. Mình không đụng nhiều đến những quyển sách “Dạy làm cha mẹ”, mà thay vào đó mình rất hứng thú với những tài liệu giảng giải về sự phát triển não bộ, giác quan, tâm lý, suy nghĩ và thể chất của trẻ. Mình muốn nhìn thế giới theo cách con nhìn vì chỉ khi thực sự thấu hiểu con mới có thể dạy con.
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
Liam – em bé của “thế giới phẳng”. Cậu bé sinh ra ở Mỹ, mẹ là người Việt Nam, bố là người Trung Quốc, có 3 quốc tịch, (sẽ) biết nói ít nhất 3 ngôn ngữ, bay qua 3 châu lục từ khi còn ở trong bụng mẹ. Trên những con đường, Liam cùng mẹ học và khám phá những bài học đầu tiên của cuộc đời mình.
Trong cuốn “Chuyện gì đang xảy ra trong đầu con trẻ” (What’s going on in there – How the brain and mind develop in the first five years of life), tiến sĩ Lise Eliot – bản thân cũng là một người mẹ - đã khẳng định nghiên cứu của các nhà khoa học rằng sự thông minh của một đứa trẻ phụ thuộc vào 2 yếu tố: gene và môi trường chúng tiếp xúc. Chúng ta không thể thay đổi gene những có thể thay đổi môi trường. Trẻ em được “quăng” vào một thế giới phong phú bên ngoài sẽ có tư duy và giác quan tốt hơn những trẻ em bị bó hẹp trong khuôn khổ nhất định. Ngay cả như người lớn chúng ta vẫn mất đi 20 triệu nơ ron thần kinh mỗi ngày nếu chúng ta không đụng đến chúng.
Chị có chia sẻ quan điểm của chị và chồng trong việc dạy con, đó là “sẽ dạy con chọn nỗ lực đạt đến kết quả, vì dọc đường đi bao giờ cũng nhiều thú vị hơn đích đến, và thay vì quá tuyệt vọng nếu lỡ thất bại, con sẽ không nuối tiếc vì đã thử hết sức mình”. Quan điểm này ảnh hưởng và chi phối như thế nào đến cách dạy con của anh chị?
- Mình nghĩ hầu hết những bi kịch trong cuộc sống xảy ra một là do không biết bản thân mình muốn gì, hai là do biết mình muốn gì nhưng không cách nào đạt được điều đó. Nên mình khuyến khích Liam ước mơ: từ những mơ ước nho nhỏ giản đơn hiện thực cho đến những mơ ước to tát xa vời viển vông. Và mình tạo mọi điều kiện để Liam có thể thực hiện. Nhưng mình không làm áp lực với con. Mình không muốn trở thành một người mẹ phải hối hận khóc thương đứa con nhảy lầu tự tử vì không đủ điểm vào đại học. Nếu con té khi chạy rượt theo quả bóng, thay vì quýnh lên la toáng “trời ơi con có đau không, thôi thôi đừng có chơi nữa”, mình chỉ vỗ vỗ con và nhe răng cười: “té à, có gì đâu mà, quả bóng vẫn còn kia kìa, người ta phải té vài lần mới chụp được con à”.
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
Ba Liam luôn có mặt trong tất cả các buổi khám thai, cùng ngồi trò chuyện với bác sĩ và xem siêu âm. Ba Liam luôn có mặt trong mọi cuộc hành trình của hai mẹ con.
Chị có nghĩ rằng, món quà tuyệt vời nhất chị dành tặng cho Liam chính là “một người mẹ hạnh phúc, đam mê tận hưởng cuộc sống, đầy năng lượng làm việc và yêu bản thân” không?
- Mẹ mình ngày xưa là hoa khôi của trường, luôn mơ ước được chu du năm châu bốn biển và làm việc trong cơ quan tình báo quốc tế. Từ hồi sinh 2 chị em mình liền nhau một năm, mẹ lơ là sức khỏe, thờ ơ nhan sắc, dẹp các mơ mộng thời thiếu nữ sang một bên, có giọt nhiệt huyết nào trong người dồn lại hết chăm lo cho con.
Sinh nhật con năm nào mẹ cũng hỏi “con muốn mẹ tặng quà gì”, mình chỉ muốn nói với mẹ “Con không cần bất cứ cái gì, con chỉ cần một thứ duy nhất là mẹ khỏe và vui”. Nói ra thật ngược đời và ngộ ghê, nhưng mà hôm nào mình thấy mẹ hẹn hò với bạn bè, hay mẹ tạm ngưng không chịu chat trên mạng với mình để xem bộ phim mẹ thích, mẹ chăm chỉ đi khám sức khỏe định kì hay tỉ mỉ bôi kem dưỡng da là hôm ấy mình vui như trẩy hội.
Nếu mẹ không biết chăm lo cho chính mẹ, một ngày nào đó khi mẹ gục xuống về thể chất và cả tinh thần, người đau nhất có lẽ là con. Mình không muốn Liam phải chịu nỗi đau ấy mà thay vào đó, mình chỉ mong Liam có thể tự hào với bạn bè của chàng rằng “Mẹ tớ ấy à, vừa giỏi, vừa xinh, vừa cool lắm nhé!”.
Chị có nghĩ “Làm mẹ” cũng chính là niềm hạnh phúc hoàn hảo và “tối thượng” của một người phụ nữ không?
- Nếu nghĩ cho đến tận cốt tận lõi thì tất cả mọi thứ mọi người làm trên đời này đều là vì bản thân mình. Ai đó làm một điều gì đó giúp cho người khác suy cho cùng là vì cảm giác cho đi luôn ngọt ngào hơn cảm giác được “nhận đến”. Nên việc làm mẹ bản thân nó đã là hạnh phúc trọn vẹn rồi. Lúc chưa mang thai nghe mọi người hù cứ sợ lắm, nào là vác nặng, đẻ đau, nuôi khó, đừng mong sau này được đền bù gì. Nhưng ví dụ một ngày nào đó ai bảo mình công nghệ khoa học tiên tiến, đàn ông có thể mang bầu và sinh hộ phụ nữ, mình cũng sẽ không nhường quyền này lại, bởi trải nghiệm “làm mẹ” không gì có thể sánh được.
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
Việc làm mẹ bản thân nó đã là hạnh phúc trọn vẹn rồi nên có một ngày nào đó ai bảo mình công nghệ khoa học tiên tiến, đàn ông có thể mang bầu và sinh hộ phụ nữ, mình cũng sẽ không nhường quyền này lại.
Mẹ con đừng giam nhau trong bốn bức tường
Có ý kiến cho rằng, các mẹ ở Việt Nam dường như quá “cô đơn” trong việc nuôi dạy, chăm sóc con cái. Suy nghĩ của chị về ý kiến này? Chị và bố Liam phân chia vai trò, trách nhiệm như thế nào trong việc này?
- Ai bảo các mẹ ở Việt Nam đảm đang quá làm gì (haha, ai giỏi hay phải làm nhiều mà). Nói đùa thôi, chứ chuyện vai trò của người mẹ luôn làm lu mờ vai trò của người cha là lẽ tự nhiên trong mọi xã hội, mọi quốc gia chứ đâu phải chỉ riêng Việt Nam. Các nước phương Tây sớm nhận thức sự chênh lệch này nên đã cố gắng đẩy mạnh sự tham gia của người cha trong mọi công đoạn mang – sinh – nuôi – dạy.
Chẳng hạn như ba Liam không thiếu mặt một bữa nào trong tất cả các buổi khám thai, cùng ngồi trò chuyện với bác sĩ và xem siêu âm. Ba Liam ngồi cạnh đầu giường trong phòng sinh để động viên mình và là cũng người đầu tiên đón tay Liam đưa đến cho mình. Khi mẹ cho Liam bú thì ba nấu cơm, mẹ tắm cho Liam xong thì ba thay tã. Lúc nào mẹ bận thì ba chơi với con, khi nào ba làm thì con chơi với mẹ. Mẹ dạy con tiếng Việt, tiếng Anh thì ba dạy con tiếng Anh, tiếng Hoa. Mẹ chỉ cho con chơi đàn piano và bơi lội thì ba tập cho con vẽ tranh và chơi bóng rổ.
Các mẹ hay ôm hết việc chăm con vào người vì cho rằng đó là lẽ đương nhiên, hay vì mẹ yêu con quá mà không đưa cho người khác được. Để giảm tải gánh nặng này, thay vì là những chiến binh độc lập, người mẹ nên là nhà quản lý trong dự án “chăm con”, lên lịch và giao việc cho ba, và thậm chí cho cả ông cả bà hay những ai có thể giúp mẹ.
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
Người lớn như mình đây còn muốn được ôm chặt vỗ về, huống gì là em bé. Chẳng có cái ôm nào là thừa cả, đặc biệt là một cái ôm chặt, vì nó đem lại cảm giác an toàn, được yêu thương và trân trọng.
Liam còn rất nhỏ nhưng số km em chu du cùng bố mẹ thì quả là “khổng lồ”, chị có thể chia sẻ về một chuyến đi đáng nhớ nhất cùng con được không?
- Trong 7 tháng đầu đời, Liam đã đi trên hầu hết tất cả các phương tiện giao thông mà nhiều người có khi mất cả cuộc đời mới đi hoặc chưa đi đến. Từ xe hơi, xe máy, xe đò, xe khách, xe buýt đến máy bay, tàu lửa, xe điện trên không, tàu điện ngầm, cáp treo… Có lẽ nguyên nhân cũng là do mình không muốn cái viễn cảnh sinh con ra phải giam mình nhìn ngó 4 bức tường suốt ngày, điều ấy có thể dẫn đến trì trệ tinh thần và thể chất. Nên khi con khoảng 2 tuần tuổi mình bắt đầu dẫn con đi công viên, đi mua sắm, đi chơi nhà bạn bè, đi những chuyến ngắn ngắn vài tiếng đồng hồ sang các thành phố quanh nơi mình ở tại Missouri (Mỹ).
Chuyến đi thực sự đầu tiên của Liam là khi hai vợ chồng tự lái xe cùng Liam từ Missouri đến Chicago dài hơn 900km khi Liam 7 tuần tuổi. Chuyến bay đầu tiên cũng là chặng đường dài nhất cho đến giờ của Liam là khi chàng 2 tháng rưỡi đi từ Branson (Missouri) đến Los Angeles thăm nhà bạn mẹ và tối hôm đó bay từ Los Angeles (Mỹ) sang Đài Bắc (Đài Loan) để chuyển máy bay về Sài Gòn. Tổng cộng chặng đường khoảng 16000 km trong khoảng 30 tiếng đồng hồ. Cho đến giờ hơn nửa năm tuổi Liam đi 13 thành phố.
Nhiều người cho rằng, trẻ con còn bé đi chơi chưa biết gì, tha lôi chúng đi khắp nơi dễ khiến chúng mệt mỏi, sinh hoạt không nề nếp…. Quan điểm của chị về việc này như thế nào?
- Nhiều người gàn mình lắm, từ ông bà hai bên cho đến người dưng nước lã, ai cũng nói “tội quá nó còn nhỏ xíu”, thậm chí có người còn không hiểu “ủa, 2 tháng tuổi thì người ta có cho lên máy bay không nhỉ?”. Xin thưa là các hãng hàng không cho em bé bay từ 2 tuần tuổi và hộ chiếu của em bé có thể được làm từ khi chào đời. Liam làm hộ chiếu Mỹ khi 3 tuần tuổi và làm hộ chiếu Việt Nam khi 1 tháng tuổi. Hình trong hộ chiếu mắt vẫn còn nhắm tịt.
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
mẹ con, du lịch
Đeo con lên vai và đi. Từ hồi mang bầu đến tận 9 tháng đi mọi nơi thế nào thì bây giờ con mới vài tháng cũng cứ mang con theo đi thế đó.
Nếu bạn cứ để con trong nhà, bạn sẽ không bao giờ biết được liệu con có thích ra ngoài thế giới hay không. Cứ thử một chiều nào đó, bạn đẩy con vài ba tháng tuổi ra công viên hay siêu thị mà xem, thử nhìn nụ cười nở trên môi và đôi mắt chúng lóng lánh. Mà Liam cũng thụộc dạng ham đi, chắc do gene của mẹ. Ở nhà vài tiếng là chán dỗi khóc. Vừa đeo ra khỏi cửa là yên chí ngủ ngon hoặc nín ngay háo hức nhìn trời nhìn đất.
Liam đi ngoài đường cả ngày vẫn cứ đều đặn cách khoảng 2-3 tiếng là dừng nghỉ bú mẹ và cách 3-4 tiếng lại nhắm mắt ngủ trong khi mẹ vẫn địu đi. Đến giờ mở mắt dậy chơi thay vì loanh quanh trong nhà với những món đồ chơi vài hôm lại chán thì Liam sáng mắt ngó tranh trong bảo tàng, ngắm phố xá cảnh vật, nghiên cứu vô vàn các gương mặt khác nhau của những người chàng gặp trên đường. Đến tối 9-10 giờ về khách sạn bú xong lại ngủ 1 giấc đến sáng 8-9 giờ dậy bú rồi theo mẹ đi tiếp. Ấy, cũng sinh hoạt nề nếp có kém gì ở nhà?
Nếu dùng một câu ngắn gọn để “miêu tả” việc làm mẹ của chị, thì chị sẽ viết câu đó như thế nào?
Làm mẹ như một hành trình tuyệt vời chỉ có điểm khởi đầu mà không có điểm kết thúc.
Cảm ơn chị và chúc hai mẹ con sẽ luôn ở bên nhau trên mọi cuộc hành trình, mọi chuyến phiêu lưu của cuộc đời!
(Theo MASK Online)

Thứ Hai, 23 tháng 3, 2015

Tổng hợp các Shop Bán quần áo Vintage 2hand HÀ NỘI- updating


Rosie Vintage : https://www.facebook.com/pages/Rosie-Vintage/192310434194418?fref=ts

Consignista - Nhà kho kí gửi: https://www.facebook.com/Consignista

Độc Huhaa Shop: https://www.facebook.com/pages/Độc-Huhaa-Shop/223152947728861

Giầy dép túi và kính hàng thùng: https://www.facebook.com/GiayDepKinhHangThung

Bồ Hóng clothing - Vintage shop: https://www.facebook.com/BoHongClothing?fref=ts

Bellita Vintage: https://www.facebook.com/pages/Bellita-Vintage/441162325973724

Cozy Nest: https://www.facebook.com/pages/Cozy-Nest/138010833023761

Cintré: https://www.facebook.com/cintre68

Djng store: https://www.facebook.com/djngstore

PandaX Shop: https://www.facebook.com/pages/PandaX-Shop/309646062423547

TÂY vintage : https://www.facebook.com/tayy.vintage?fref=ts

Totoro closet: https://www.facebook.com/totoro.closet

Mint Boutique: https://www.facebook.com/MintBoutiqueHN?fref=ts

MEG (Meggy): https://www.facebook.com/meggyshop

Mục Garage: https://www.facebook.com/Mucgarage

Anny Bee-2hand shop: https://www.facebook.com/AnnyBee2handshop?fref=ts

Ami Boutique: https://www.facebook.com/Ami.com.vn

Ren vintage : https://www.facebook.com/shop4renista?ref=hl

RAN: https://www.facebook.com/house.of.ran

Cũ Kỹ : https://www.facebook.com/pages/Cũ-Kỹ/109700509200647

Mèo Hoang Fashion (Thời trang vintage): https://www.facebook.com/Meohoangfashion

Cê Cê Store: https://www.facebook.com/CeceStore

Lạ Cực Shop: https://www.facebook.com/lacucshop

Liner_2hand: https://www.facebook.com/pages/Liner_2hand/606896852683897

LÚ's things: https://www.facebook.com/LUsthings

Ly Ly: https://www.facebook.com/profile.php?id=100006463702097
House: https://www.facebook.com/le.linh.3382

Xương Cá Fashion Store: https://www.facebook.com/fishbone.fashionstore

Ổ Của Chây: https://www.facebook.com/OCuaChay

92 line : https://www.facebook.com/92line?fref=ts

Laforet: https://www.facebook.com/pages/Laforet/435243276582789

Chic&Cheap By Us: https://www.facebook.com/ChicAndCheapByUs?fref=ts

Cừu Cân Vintage : https://www.facebook.com/pages/Cừu-Cân-Vintage/148474975321891

Vintage Clothing : https://www.facebook.com/VintageClothingHN?fref=ts

Vintage Corner: https://www.facebook.com/Vintage.Corner.1903

1920s's nest: https://www.facebook.com/pages/1920ss-nest/183526208389458

Tiny Nest: https://www.facebook.com/pages/Tiny-Nest/333327926770288

Thủy Miu Miu: https://www.facebook.com/thuy.miumiu

Tẻn : https://www.facebook.com/tenratvui

Thanh Chấm Lý : https://www.facebook.com/thanhchamly?fref=ts

Tắc Kè House: https://www.facebook.com/TacKesHouse

Vintage Closet : https://www.facebook.com/vintage.iam?fref=ts

Vintage wardrobe: https://www.facebook.com/pages/Vintage-wardrobe/102557379814972?fref=ts

S3cond hand shop : https://www.facebook.com/pages/S3cond-hand-shop/177469739095287

SHOP NGỌC NỮ : https://www.facebook.com/pages/SHOP-NGỌC-NỮ/519096508104582?fref=ts

Magenta Vintage: https://www.facebook.com/Magenta.Vintage?fref=ts


GÓC CỦA MAMU: https://www.facebook.com/pages/GÓC-CỦA-MAMU/518186344894695

Bếu bếu: https://www.facebook.com/pages/Bếu-bếu/425199230884303

Velvia: https://www.facebook.com/velvia.home

Old friends shop: https://www.facebook.com/oldfriendsshop
Antiq Shop – 36 Chân Cầm
Sunny & Kusa – số 8 Chân Cầm
Fedora Boutique – 10 Khúc Hạo
Hiccup – số 6 ngõ Bà Triệu

Phong cách thời trang Vintage là gì?

Là một từ có rất nhiều nghĩa, nghĩa nguyên thủy được dùng trong quá trình sản xuất rượu nho, từ lúc thu hoạch cho đến khi thành phẩm. Vintage wine là rượu đặc biệt, làm từ một loại nho, thu hoạch và sản xuất trong một năm nhất định và có chất lượng cao. Qua thời gian, từ vintage được biến đổi nghĩa đi, được dùng để chỉ những gì có chất lượng cao nhưng thuộc về thời đại trước (old era). Những chiếc xe cũ, có tuổi đời ít nhất 50 năm được gọi là vintage car, và cuối cùng, những người buôn quần áo 2ndhand đã dùng từ vintage để chỉ những bộ quần áo cũ - thuộc về thời đại trước-thường rất đẹp và công phu: vintage clothings.
Sau này, từ vintage được mặc định như một từ có nghĩa là "cổ - cũ". Như vậy quần áo vintage sẽ được sản xuất tầm thập niên 30,40, 50 và 60, có thể dao động đến 80, đầu 90. Hình dáng của chúng sẽ thường như các bạn hay xem trong phim có Audrey Hepburn đóng, eo bé tí và váy xoè, có thể có tay hoặc không tay, đi kèm găng tay và những sợi dây chuyền, hoặc có thể khá hippy với mắt kính tròn kiểu John Lennon và áo chemise nhiều màu.




   Như vậy, đúng nghĩa của từ vintage, quần áo, trang sức, giày và kính phải là đồ sản xuất từ những năm 40, 50 đến 80, tuy nhiên số lượng hàng có rất ít vì đa số đã bị hư hỏng theo thời gian, hoặc cũng được xem là đồ cổ, giá khá đắt, cuối cùng là rất khó mặc, vì vòng eo thời đó chỉ 40-50cm như Scarlet O’Hara trong phim Cuốn theo chiều gió.

Và đó cũng là lý do, từ vintage sau này đã được giới trẻ phương Tây cũng như toàn thế giới làm nhẹ đi, vintage/vintage inspired là đồ cổ, hoặc đồ mới được may lại theo kiểu cổ… hoặc chỉ để dùng như tính từ “Ồ, chiếc áo của bạn mặc thật là vintage!”.







Trào lưu retro bắt đầu rầm rộ vào những năm 90s, khi nhiều sao lớn như Julia Roberts, Kate Moss hay Dita von Teese chọn vintage để hình thành phong cách riêng. Bên cạnh đó, còn nhiều lý do khiến giới sành điệu tìm đến vintage:

Unique: Nhiều món độc nhất vô nhị, hoặc rất hiếm.
+ Chất lượng: Chúng được thiết kế để mặc bền, thậm chí gìn giữ qua vài thế hệ. Khác với đồ sản xuất hàng loạt, vintage items được may đo cẩn thận.
Chất liệu: Nhiều loại vải quý trước đây giờ không còn nữa.
Đáng đồng tiền: Đầm dạ hội thời nay đắt đỏ nhưng lắm khi chẳng tao nhã bằng.
Lịch sử: Thể hiện sự trân trọng dành cho các thế hệ đi trước, cũng như kỹ năng của những thợ may lành nghề.
Chi tiết thêu tay, cúc áo lạ, chuỗi hạt, vv. tạo nên sự khác biệt.
+ Phong cách: vintage clothing đặc biệt được ưa chuộc bởi những cá tính sáng tạo và bay bổng, bởi họ có thể sử dụng trí tưởng tượng phong phú để xây dựng hình tượng cho bản thân.
Đầu tư: Một số cá nhân mua để sưu tầm chứ không mặc.

Đồ vintage/vintage inspired/retro ngoài 2 sự lạ, đẹp, thì thường khá rẻ so với đồ mới, mà đường kim mũi chỉ lại sắc sảo, lâu lâu lại có thể kiếm được những món đồ hiệu với giá phải chăng, mẫu mã cực độc vì đồ vintage hiện tại đã ngưng sản xuất, có những món chỉ còn 1-2 chiếc, nên rất được ưa chuộng trên thế giới, chỉ có một nhược điểm là có thể bị lỗi như sút chỉ, rách tí ti, bợt màu 1 số điểm…

Một khi đã dùng đồ vintage, bạn sẽ bị nghiện, ví dụ như kính mát, kính vintage toàn dùng chất liệu tốt, bền, đẹp, gọng được gia công ở Pháp, Ý, Đức, Mỹ chứ không hề có đồ Trung Quốc èo uột như hiện nay. Nhãn hiệu thì đa số là đồ brandname, kính có thể của Christian Dior, Guy Laroche, Lolita Lempicka, Alpina, Rayban …, bạn không phải lo về việc kính bị gãy gọng do nhựa bị thoái hóa hoặc có thể bị đụng hàng bồm bộp như việc mua 1 cái kính mới ngoài store.

Như Tyra Banks từng nói, thời trang là một chuỗi xoay vòng. Trong khi xu hướng chỉ mang tính nhất thời, giá trị cổ điển của trang phục vintage sẽ tồn tại cùng năm tháng.
Một số mẫu thời trang Vintage tham khảo
















Chủ Nhật, 22 tháng 3, 2015

BỐ MẸ và những TỘI LỖI HỒN NHIÊN

Waring: đây là một cái note dài, rất dài, dài xỉu. đừng đọc khi không có nhu cầu!
Trẻ con sinh ra đã là trẻ con, còn chúng ta sinh ra phải học cách để làm bố mẹ. thế nhưng, nhiều bố mẹ tin vào bản năng hơn là phải học, thành ra, đôi khi lại hồn nhiên quá trong nuôi dạy con.

Hồn nhiên khoe ảnh “nhạy cảm”
Chuyện khoe hình con cái là sở thích của hầu hết các ông bố bà mẹ (mềnh cũng chả ngoại lệ!). thế nhưng khoe hình con bán khoả thân hoặc khoả thân, phô ra những vị trí nhạy cảm trên cơ thể con gái như ti, bím, con trai như chim, liệu có ổn? Những nhà giáo dục dạy rằng, bắt đầu từ khi 2 tuổi, trẻ đã có thể tiếp nhận được những kiến thức đầu đời về giới tính. Đến năm 4 – 5 tuổi, đã có thể học về tình dục và những biện pháp chống lại sự xâm hại tình dục.
Có bao giờ bạn nghĩ, trong số những kẻ nhìn thấy hình con bạn đó không có kẻ ấu dâm? Rằng hình con bạn lộ ra những vị trí nhạy cảm đó sẽ được in ra để làm những trò đồi bại, liệu bạn có lường được trước? Đó chính là lí do tôi tuyệt nhiên không post hình dù chỉ là bán khoả thân của con.
Hồn nhiên tự bắt bệnh cho con
Tôi thấy có cả tá bà mẹ chạy lên mạng, vào các group – nơi tụ hội của các bà mẹ khác, để gào lên con em thế này, con em thế kia mỗi khi con bị bệnh để tìm kiếm lời khuyên và thậm chí là kê đơn thuốc cho con mình. Rồi cũng có một tá bà mẹ hăm hở lao vào chuẩn đoán bệnh giúp và kê đơn giúp dù không hề trải qua một ngày được đào tạo y khoa hay có đủ kiến thức về các loại bệnh án. Và hai bên cứ thế hồn nhiên tung hứng rồi tự chuốc hoạ vào thân con trẻ mà không hay không biết.
Nhưng điều khiến tôi từng tá hoả là có bạn còn hồn nhiên đến độ nhảy vào gửi cho tôi loạt ảnh chụp chim của con trai bạn ấy để nhờ tôi chẩn bệnh giùm. Được tin tưởng cũng tốt, nhưng tin tưởng kiểu này khiến tôi sợ. Tôi cũng chỉ là một bà mẹ đang học cách để nuôi dạy một đứa trẻ khôn lớn. Tôi không phải là bác sĩ Nhi. Mà tôi đồ rằng, dù là bác sĩ Nhi giỏi như bác sĩ Đoàn, chắc cũng sẽ bótay chịu sầu với mớ ảnh được gửi qua message fb với chất lượng hình kém hết mức có thể.
Nhưng nào đó đã là gì, cô bạn tôi còn bị bạn "đáp" cho một đống hình phân của con vào giữa mặt chỉ vì con cô bạn ấy có vấn đề về tiêu hoá trong khi bạn tôi đang ngậm đầy một miệng giữa bữa cơm. Thật không còn gì duyên dáng hơn thế! Liệu chúng ta, những bố mẹ, đã bao giờ nghĩ cho người khác ngoài việc tiện cho bản thân mình?
Tôi chỉ thấy, mỗi khi con bạn có vấn đề, tốt hơn hết hãy tìm kiếm lời khuyên từ các bác sĩ có tâm, có tài (như bác sĩ Đoàn chẳng hạn, thay vì một tá lang băm vẫn đang tự xưng danh bác sĩ ngày ngày sung sướng kê toa thuốc và các thể loại bổ sung vô tội vạ cho con trẻ) thay vì lên mạng rồi gào lên xem có ai giúp được không. Follow FB cá nhân của các bác sĩ này sẽ tốt cho bạn vì họ thường chia sẻ những thông tin hay và bổ ích cho việc nuôi con của bạn. Chỉ cần bớt hồn nhiên, bạn sẽ thấy sinh mạng của con bạn, cũng như con người khác, đáng quý trọng đến mức như thế nào.
Hồn nhiên “dạy” con tè đường
Tôi nhớ, khi tôi dùng bỉm cho Ong, có nhiều mẹ vào khuyên nên tập cho con đi tè đúng giờ, đúng giấc từ sớm, lớn lên con sẽ quen, tăng tính tự lập. Tôi chỉ thấy việc sử dụng bàng quang và tính tự lập không liên quan gì đến nhau. Có những bé có khả năng điều khiển bàng quang sớm, nhưng có những bé sẽ muộn hơn. Tôi thì tuỳ theo con mà linh động.
Mọi người cứ chê bỉm sẽ làm hăm trẻ, làm trẻ khó chịu,… đủ 2 tỉ lí do, trong khi tôi chỉ thấy, những nước văn minh và tiến bộ đứng đầu thế giới như Thuỵ Điển hay Đức đều sản xuất bỉm cho trẻ đến năm… 6 tuổi. Tôi không biết bên nào ít văn minh hơn, nhưng ít ra bọn trẻ con nước ngoài không được bố mẹ hồn nhiên vạch quần ra tè giữa đường khi không tìm được nhà vệ sinh công cộng bởi đã có bỉm trợ giúp trong những phút giây “pee” kịch như thế!
Mà đó nào có là gì, nhiều bố mẹ còn cho con đi bô rồi mở cửa toilet tênh hênh để cho dễ quan sát. Ở lớp thì cô giáo cho bé tè vào bô giữa lớp trong khi chúng bạn vẫn đang chơi bời xung quanh. Và chúng ta hồn nhiên không biết rằng đang dạy con cách “tè đường” (tè ở chốn công cộng) từ ngày còn tấm bé. Như cô Montessori từng nói, chính những hành động vô tình được bỏ qua từ tấm bé, lớn lên bé sẽ không cảm thấy xấu hổ khi thực hiện hành vi đó, cũng như khạc nhổ nơi công cộng trở thành một phần thói quen không thay đổi được. Vậy như thế nào mới tốt hơn?
Hồn nhiên trừng phạt con và cổ vũ cho hành vi vũ lực phản giáo dục
Tôi nhớ, có 1 tin trên báo vào cuối năm 2014 và 1 tin vào đầu năm 2015 khiến tôi không thể nào gạt ra được khỏi đầu.
Tin thứ nhất là về cô bé học sinh lớp 6 tử vong tại trường sau khi bị cô giáo phạt đánh trước lớp. Dù người ta nói rằng cô bé chết do tiền sử bệnh động kinh, nhưng tôi vẫn khó có thể để chấp nhận việc cô bé bị phạt để rồi dẫn đến hậu quả đau lòng đó. Nếu không có cái thước kẻ đó, nếu không có màn hạ nhục trước tập thể đó, liệu cô bé có phải bỏ mạng oan khiên như thế không?
Tôi còn đọc cả những nhận xét đồng cảm, đồng lòng, thương cảm, cảm thấy tiếc nuối cho... hành động của cô giáo, rằng cô ấy xui vì con bé bị đau. Thật là những kẻ vô lương tâm trước sự sống của một con người! Nhờ có sự đồng cảm sâu sắc nhân văn của những người có tư tưởng như thế (mà lại rất đông) nên nền giáo dục ngày nay mới mang ơn những kẻ sử dụng roi vọt xâm phạm đến thân thể học trò. Nhờ đó xã hội này mới có những màn ném đá tập thể, cật lực, dìm người khác đến cùng dù cá nhân chẳng biết họ thực sự ngoài đời là ai, liên quan gì đến bản thân mình sau mỗi scandal nổ ra.
Vì thế, tôi thậm ghét việc sử dụng vũ lực với học sinh, dù là lớp mầm non hay đến lớp lớn. Như chuyện con gái tôi đi học ở trường mầm non bị cô dùng cây khẽ tay, có người bảo có gì đâu mà ghê gớm, lúc nóng lên chúng ta cũng đánh con đấy thôi. Vâng, đấy là lựa chọn của bạn vì bạn hồn nhiên xâm phạm thân thể con cái bạn và cho mình cái quyền được bạo hành con. Vì thế, bạn cho phép người khác làm thế với con mình. Nhưng tôi thì không. Trò hạ nhục trước tập thể đó sẽ là tổn thương tinh thần không thể nào chữa lành.
Tôi kể cho các bạn nghe một chuyện, nhỏ thôi, nhưng là bài học đắt giá cho tôi và chồng tôi. Đó là một hôm chồng tôi đưa con đi học ở viện Shichida, khi con đòi ăn viên kẹo thứ 2, chồng tôi không cho, thế là con vật ra khóc lóc ăn vạ. Lúc đó, chồng cô hiệu trưởng thấy con mếu liền hỏi han, chồng tôi hồn nhiên bảo là bé đòi ăn kẹo nhưng không được cho phép nên ăn vạ. Lúc đó, cô Jeannie, hiệu trưởng, đã ngay lập tức gọi chồng tôi ra ngoài và nhắc nhở không nên làm thế dù cô thường rất tôn trọng việc dạy con của mỗi gia đình. Cô bảo rằng, chuyện bé đòi ăn kẹo, bố không cho, đó là chuyện của hai bố con, không nên đem lỗi của con kể cho người khác dù được hỏi. Bởi điều đó sẽ làm bé cảm thấy vô cùng xấu hổ trước mọi người và dần đánh mất tự tin.
Đấy, chỉ là một câu chuyện nhỏ thế thôi mà cô Hiệu trưởng đã coi trọng đến vậy, huống hồ là phạt hay mắng con ở nơi công cộng. Chúng tôi rất biết ơn lời nhắc nhở đó, vì chúng tôi cũng chỉ là những ông bố bà mẹ đang học việc, vẫn còn rất đỗi hồn nhiên.
Tôi kể điều này để bạn hiểu rằng, tôi sẵn sàng tha thứ cho hành động khẽ tay con của cô giáo với điều kiện cô phải kể lại cho tôi nghe về điều đó, rằng hôm nay cô đã phạt con tôi vì lí do gì và cho bé biết lí do vì sao bị phạt chứ không phải giấu tiệt đi không nói gì khi tôi đến đón con. Nhưng điều đó cũng không có nghĩa là tôi sẽ chấp nhận việc cô giáo phạt bé trước mặt bạn bè để "đe nẹt" và thị uy với những bé khác. Hành động đó chẳng khác nào cái luật man rợ cạo đầu bôi vôi cho vào rọ heo rồi bêu rếu khắp làng mà người xưa cư xử với những phụ nữ có chửa mà không chồng.
Hồn nhiên bao bọc con bằng mọi cách
Tin thứ hai là về cô bé 7 tuổi sống sót sau tai nạn máy bay cùng với những người thân trong gia đình trong khi những người được xác định là bố, mẹ, chị và anh họ đều tử nạn. Cô bé đã đi chân trần trong rừng dưới nhiệt độ rất lạnh với vết thương xây xát khắp người để gõ cửa nhà một người dân cách đó 2km cầu cứu. Tôi đã luôn tự hỏi làm thế nào để người ta có thể dạy dỗ một cô bé tuổi đời còn non trẻ đến thế những kỹ năng sinh tồn, tìm kiếm cứu hộ mà không bị choáng, sợ và bất tỉnh khi nhìn thấy cha mẹ chết ngay bên cạnh mình.
Tôi đem chuyện này kể với bác sĩ Đoàn. Rất hài hước, bác sĩ kể cho tôi nghe câu chuyện về một người bạn Mỹ đang sống tại Việt Nam. Rằng ông bố ấy dẫn 2 đứa con đi siêu thị, 2 đứa đều còn nhỏ, không nói được tiếng Việt. Cuối cùng lạc nhau. Ông bố, thay vì phát hoảng rao lên loa để tìm con, lại tung tẩy thản nhiên đi về và bảo với bạn bè, lúc đó đang sốt vó giùm, đừng lo, bọn trẻ tự tìm được đường về. Và tụi nhỏ tìm được đường về nhà thật. Tất nhiên 200m cách siêu thị không phải là điều gì quá khó khăn.
Nhưng bạn biết đấy, có nhiều bố mẹ Việt còn không dám buông tay cho con đi qua đường, thậm chí ông bà còn giúp sức trong việc ôm khư khư trẻ trên tay 24/7, không dám cho trẻ đi chân trần vì sợ dơ, sợ vi khuẩn dù trẻ đã đến tuổi có thể tự đi lại mà không cần giúp đỡ, thì việc mặc kệ cho bọn trẻ tìm được đường về nhà quả là nhiệm vụ bất khả thi. Lúc đấy tôi chỉ nghĩ tại sao người Mỹ ở VN họ dám dạy con như thế trong khi xã hội đầy rẫy những xấu xa bất an? Vì thế, tôi luôn cố gắng để dạy con tự chủ và độc lập trong mọi vấn đề, mọi tình huống, chủ động cho con được tự mình làm những việc con thích và hỗ trợ con khi cần.
Tôi còn sốt vó tìm kiếm những bài viết dạy về kỹ năng sinh tồn, về lứa tuổi nào học được điều gì. Không bao giờ là thừa cả. Hẳn một ngày nào đó, lỡ không may bạn bị điện giật chết, bạn cũng sẽ không mong con bạn lao vào ôm mình ra chứ? Hay ít ra, bạn sẽ học được rằng, nếu con bị gãy đùi hãy nên biết cách xử lý tại chỗ, băng bó, nẹp và giảm đau cho con ra sao, trước khi hùng hục vác con chạy đến bệnh viện xịn, để rồi nếu con bị chết vì shock đau thì hối hận cũng đã muộn.
Thế nên, bố mẹ ạ, đôi khi chỉ cần đặt con xuống, để con tự tin trên đôi chân của mình, con sẽ dắt chúng ta đến một tương lai xa hơn với những điều mới mẻ và tốt đẹp hơn, rất nhiều!
p.s: 
1. Sau khi đăng bài này lên, có rất nhiều bạn vào inbox hỏi mình về trường Shichida. Mình update luôn ở đây cho
Shichida Vietnam - Học viện Shichida Việt Nam - hotline: 0965175017.
Cô Jeannie mình nhắc trong bài chính là hiệu trưởng của trường, cô người Singapore và rất coi trọng việc giáo dục con trẻ bằng yêu thương và sự cổ vũ, mình học được nhiều bài học từ cô lắm!
những bố mẹ quan tâm nhé!
Con mình vẫn theo học kỹ năng ở Shichida mỗi tuần 1 buổi. Còn trường mầm non con mình học là một trường khác, mình không tiện nêu tên ở đây. Mình nghĩ vấn đề con mình gặp phải là vấn nạn chung ở nhiều trường mầm non "thuần" Việt Nam rồi. nên thôi!
2. Bác sĩ Đoàn Nguyễn là giám đốc Kỹ thuật bệnh viện Quốc tế Victoria Healthcare. Bạn có thể books lịch khám qua hotline: 08-39104545, bác sĩ không có phòng khám tư. Dạo này bác rất "hot", là "idol" của hầu hết các bà mẹ, nên để books lịch bạn cần đặt trước 1 tuần thì mới có lịch trống nha! :))
3. hình chôm trên mạng. cho dzui nhưng thấy cũng đúng. hie hie Biểu tượng cảm xúc grin

Thứ Năm, 19 tháng 3, 2015

Puppy Vịt

Vậy là đã đón em puppy samoyed bé bỏng về được 12 ngày rồi.
Trái với sự tính toán, em ấy được đón về sớm hơn trước 1 tuần, đúng ngày 8.3.2015, khi em ấy được gần 2 tháng tuổi.
Một ngày mưa, và em bé trong bụng mình cũng đã được 25 tuần tuổi, 2 vợ chồng vẫn hăng hái vượt hơn 200km cả đi cả về để đón được em ấy, trên quãng đường về quyết định đặt tên cho em là Vịt, em được đóng gói gọn gẽ vào hộp các tông được chọc thủng mấy lỗ bé tí để  thở, thi thoảng mình lại phải ngó vào xem em ấy thế nào, cho ngón tay vào hộp thì em ấy liếm, còn dừng xe lại là em ấy kêu i ỉ, đạp bùm bụp vào hộp nghe vẻ đòi ra.
Lúc bắt còn hơi phân vân vì trên cổ em có vết áp se to đùng, to nhất trong cả đàn ở đấy, nhưng bạn bán bảo bạn ấy có bảo hành nên cứ yên tâm bắt về.
Tuần đầu tiên:
Lúc mới về nhà, cả nhà cứ tưởng em í bị câm, cơm không ăn chỉ ăn hạt thức ăn có sẵn. Hôm sau mình đỏi món cho ăn thịt gà thì chén tì tì, liếm bát sạch boong.
2 vợ chồng đến là vất vả với công cuộc luyện cho em ấy đi vệ sinh đúng chỗ, ngày thì hắn ta ngủ khì, tối đến thì kêu la, không thể phân biệt được đâu là việc kêu để đòi đi vệ sinh, đâu là việc kêu đòi ra ngoài chơi. Đấy là chưa kể việc đi tè thì cứ 1 góc tè 1 tí, lại sang góc khác tè tiếp, 2 vợ chồng sáng nào ngủ dậy cũng bơ phờ như nuôi con mọn.
Sau tuần đầu tiên em ấy đã có vẻ quen với nhà mới.
Tuần Thứ hai:
Thời tiết nồm ẩm khó chịu, Vịt tham ăn vô đối, nhưng ốm vẫn cứ ốm, em ấy lại có triệu chứng đi ngoài, có hôm mới bị đi ngoài 1 đêm em ấy đi 5-6 lần.
Vfa bệnh tình ngày một nặng hơn, có lẽ do mình chưa biết cách chăm sóc cộng với thời tiết khó chịu. Đến ngày hôm nay khi chiều đi làm về, Vịt bị đi ngoài ra máu, uống bisepton và osezol cũng không ăn thua gì, cả đêm hôm qua cứ 15 phút em ấy lại đi, xong thì mệt lả chui vào ổ nằm, thương em ấy quá mà mình không có cách nào chữa được.
Đêm qua 2vc gần như thức trắng...
Sáng sớm nay lại đóng gói đưa em ấy ra xe về HN với bạn chủ cũ để bạn ấy chữa trị, đến giờ phút này thì không biết mình còn có cơ hội để gặp lại em Vịt nữa không.
Mong ngóng từng ngày...
:((((


Thứ Tư, 18 tháng 3, 2015

Tháng 3

Tháng 3 .2015
Đọc lại một bài blog mình viết từ hồi tháng 4.2011. Thời gian trôi nhanh đến mức không thể nhận ra
...

Mỗi ngày một niềm vui

Tôi không ngừng đổi mới và thử sức mình ở các lĩnh vực khác nhau và để cuộc sống bớt nhàm chán.
Không có ai chỉ dạy, nhưng càng lớn tôi càng tự mình học cách phát huy tính sáng tạo để tìm thêm những việc làm mới, niềm vui mới trang hoàng cho cuộc sống ngày thêm tươi đẹp.
Thủa mầm non, do điều kiện thời đó còn khó khăn nên rất ít đến trường, tôi lại đi học sớm một năm nên thời gian chơi bị rút ngắn. Đến khi học tiểu học, tôi mới biết và hát nhiều bài hát trẻ con. Cũng ko để hát cho ai mà chỉ để hát với con bé hang xóm. Hồi đó, ngoài thời gian ở trường, sở thích lớn nhất của tôi là chơi búp bê, thiết kế và may quần áo cho chúng. Có thể cũng là một chút khiếu thẩm mỹ bẩm sinh, nên những cô búp bê luôn được thay đổi những bộ trang phục đẹp ^^
Lên cấp 2, niềm vui lớn  của tôi là học tập, tôi thích học Tiếng anh với Thầy Sang, học Toán thầy Vang, học văn cô Khang, học Kỹ thuật thầy Thanh, học Thể dục với cô Thơ, tôi thích cái cảm giác thường được khen mỗi khi đọc diễn cảm một bài thơ, rồi những buổi tập văn nghệ và biểu diễn những ngày 20/11, 26/3. Tôi háo hức những kỳ thi học sinh giỏi cả Toán, cả Văn, dù chẳng được giải gì lớn lao J,
Năm cấp hai của tôi trôi qua với những niềm vui nho nhỏ như vậy. Lên cấp 3 tôi theo khối A, cuộc sống gia đình có nhiều xáo trộn, những mất mát, những nỗi buồn và đi học xa nhà, Kỷ niệm đáng nhớ  của tôi là những lúc chờ hội bạn rồi cùng nhau đạp xe 8 cây số đến trường, không khí trong lành, những màn sương sớm phủ kín mờ con đường vùng trung du. Và cả những rung động của tuổi mới lớn, những cảm xúc trong veo, cảm ơn nhiều người đã dành tình cảm cho tôi – một cô bé nhút nhát, và ngốc nghếch…Và cả một tình yêu trong sáng vô cùng ^_^
Vào Đại học,những lạ lẫm của cuộc sống xa nhà gần trăm cây số dường như ko làm tôi mất đi những niềm vui cho riêng mình, một thế giới khoa học mở ra trước mắt, miệt mài, mải miết…điều kiện tự nhiên, các vòng đai khí hậu, các dòng biển, các loại đất đá, và những chuyến thực tập như cuốn tôi đi. Hay là những giờ thư giãn trên thư viện với đủ thứ sách truyện, xa nhà dạy cho tôi cuộc sống tự lập, tự quản lý cuộc sống của riêng mình. Năm cuối phân chuyên ngành chỉ có 9 đứa, niềm vui là chuyến thực tập Đông Triều, đi bộ khảo sát đến mỏi rời chân, con đường của những mỏ than làm cho tất cả không còn màu sắc như nó vồn có, nhà của, cây cối, xe cộ,,,đâu đâu cũng một màu đen. Những buổi trưa nằm giữa đồi thông nghe gió hiu hiu…những chiều ngoài cánh đồng đã gặt chỉ trơ những gốc rạ…Đại học với tôi là một cuộc sống tự mình xây dựng, một tình yêu thiên nhiên và những người bạn tri kỷ.
Bắt đầu cuộc sống đi làm, và làm một ngành khác, bên cạnh những khó khăn là những niềm vui mới được hình thành, không còn những ảo mộng, tôi thấm thía để sau này có thể truyền đạt lại, hướng nghiệp cho con cháu  trước khi chọn trường thi nên tìm hiểu mình thích làm nghề gì, thích làm giáo viên hãy chọn trường sư phạm, muốn trở thành doanh nhân hãy học kinh tế, dù không hề phủ nhận  nhiều người làm trái ngành vẫn gặt hái được rất nhiều thành công. Niềm vui với tôi vẫn là những diễn đàn yêu môi trường, những buổi cafe với bạn bè, những mối quan hệ mới trong công việc, những buổi hội thảo, những khi ngồi một mình đọc sách, suy ngẫm,  những học hỏi tôi nhận được từ cuộc sống mà không trường học nào dạy cả.
Tôi luôn nhớ đến câu: “Để trẻ lâu thì mỗi ngày nên học thêm một điều mới”. Tôi đã áp dụng và luôn thấy rõ hiệu quả của nó khi không ngừng đổi mới và thử sức mình ở các lĩnh vực khác nhau
Và tôi hy vọng sẽ được viết tiếp nhiều niềm vui mỗi ngày của một chặng đường dài phía trước !