Thứ Sáu, 19 tháng 9, 2014

11 Việc cần làm trước bữa sáng mỗi ngày

Tất cả chúng ta mỗi ngày đều có 24 giờ dài bằng nhau nhưng cách sử dụng thời gian khác nhau sẽ đem lại những kết quả khác biệt. Bắt đầu một ngày có mục đích và kế hoạch sẽ giúp gia tăng cơ hội thành công. Dưới đây là cách mà những người đặc biệt thành công bắt đầu một ngày mới.
thành công 
Trong cuốn sách “Việc những người thành công nhất thường làm trước bữa sáng”, Laura Vanderkam viết: “Sử dụng buổi sáng cũng tương tự như câu tư vấn tài chính đúng đắn là phải để dành tiết kiệm trước. Nếu bạn chờ đến tận cuối tháng mới tiết kiệm những gì còn lại thì sẽ chẳng còn lại gì. Tương tự như vậy, nếu chờ đến tận cuối ngày mới làm những việc có ý nghĩa nhưng không gấp gáp như tập thể dục, đọc sách, suy tính cách thăng tiến, cách phát triển công ty, hay thật sự quan tâm đến gia đình, dám chắc là bạn sẽ không làm được”.
Sau đây là 11 cách khôn ngoan để bắt đầu mỗi ngày. Những người thành công nhất coi phần lớn những việc này là nề nếp hàng ngày.
1. Dậy sớm
Dù làm việc ở nhà hay phải đến công ty, càng có nhiều thời gian nắm bắt trước tin tức và các vấn đề trở ngại, bạn sẽ càng có lợi thế so với đối thủ.
2. Xem lại những việc quan trọng
Mục tiêu hàng đầu của bạn đang là gì? Điều gì quan trọng nhất với bạn? Điều gì khiến bạn hạnh phúc? Hãy điều tiết thời gian xung quanh những thứ đó. Nên nhớ, thời gian là thứ có hạn nhất, vì dù có cố đến mấy bạn cũng không thể làm việc 25/8 được.
3. Xem lại danh sách những việc KHÔNG ĐƯỢC LÀM
Nghe có vẻ buồn cười, nhưng đây là công cụ vô cùng hữu ích để tránh các thói quen vô bổ, như truy cập Facebook và Twitter, lướt các trang tin tức,… Hãy lập một danh sách và dán ở chỗ dễ thấy.
4. Tập thể dục
Ngoài những lợi ích rõ ràng cho sức khỏe, vận động còn giúp tăng chức năng não và giảm căng thẳng. Rèn thói quen tập thể dục hàng ngày là một thứ kỷ luật sẽ tiếp tục có tác dụng tốt cho ngày làm việc – CEO của Apple, Tim Cook, có mặt ở phòng tập hàng ngày lúc 5 giờ sáng. Nếu có thể, hãy đi bộ ngoài trời hoặc đi bộ trên máy và bắt đầu từ từ giúp khởi động sự chuyển hóa trong cơ thể và cả ngày mới của bạn.
5. Ăn sáng có lợi cho sức khỏe
Não và cơ thể hoạt động bằng những thứ bạn hấp thu vào người. Bánh mì vòng, bánh xốp và đường có xu hướng làm bạn trì trệ. Trái cây, chất đạm và các loạt hạt giúp cung cấp dòng năng lượng liên tục không bị tụt xuống bất ngờ. Hãy thử hỗn hợp nước ép cam, táo, chanh và trứng tráng với rau bó xôi một lần rồi bạn sẽ thấy khỏe hơn thế nào.
6. Hôn tạm biệt bạn đời
Nghe hơi ủy mị nhưng đa số những người thật sự thành công đều có cuộc sống gia đình tuyệt vời. Quan tâm đến bạn đời (và con cái) làm tinh thần bạn thư thái, giúp bạn tập trung vào ngày làm việc trước mặt. Đừng quên một thực tế là bạn cố gắng thành công để họ cũng được hạnh phúc.
7. Tập hình dung những điều tích cực trong 15 phút
Hãy dành khoảng 15 phút đầu ngày nghĩ về mọi thứ mà bạn thấy biết ơn: về bản thân, gia đình và bạn bè, trong sự nghiệp và những điều tương tự. Sau đó, hãy hình dung mọi thứ mà bạn muốn có trong đời giống như hôm nay bạn đã có rồi. Tác dụng? Điều đó sẽ giúp gia tăng sự tự tin, phấn chấn trong mọi việc bạn làm và luôn hăng hái.
8. Làm những việc cần ưu tiên trước
Những người thành công nhận ra rằng không phải mọi giờ đều giống nhau và họ tính toán có chiến lược khi lên kế hoạch ngày làm việc. Với đa số chúng ta, trí óc hoạt động hiệu quả nhất vào buổi sáng sau khi đã được nghỉ ngơi thoải mái. Vì vậy, rõ ràng là thật dại dột khi dùng thời gian này cho một việc ít quan trọng như đọc email. Những giờ hiệu quả cao này nên được sử dụng hoàn toàn cho những việc đưa bạn đến gần mục tiêu hơn.
9. Làm việc khó trước
Cuốn sách kinh điển về quản trị thời gian Eat That Frog của Brian Tracy lấy nhan đề từ trích dẫn của Mark Twain nói rằng, nếu nuốt trọn con ếch sống ngay từ đầu buổi sáng thì nguyên ngày còn lại bạn không còn phải lo nghĩ gì về nó nữa, và không còn gì khó hơn thế nữa. Nói cách khác, hãy làm những việc khó nhằn trước.
10. Kết giao với đúng người
Các mối quan hệ nên là nền tảng của công việc làm ăn - giao tiếp là nền tảng của các mối quan hệ. Những người thành công giao thiệp với những người có cùng tư tưởng, có định hướng mục tiêu và có tinh thần tương trợ. Giao thiệp với những người lạc quan vào buổi sáng có thể giúp bạn có một ngày lạc quan.
11. Nắm vững thông tin
Dù thích nghe đài phát thanh hay đọc báo tài chính hơn, cũng hãy dành vài phút mỗi sáng tìm hiểu về mọi chuyện đang diễn ra trên thế giới. Nó không chỉ cho bạn thông tin, mà còn có thể thay đổi góc nhìn hoặc truyền cảm hứng cho bạn làm việc trong ngày.
Trích “Khiêu vũ cùng bản nhạc cuộc đời”

Thứ Tư, 17 tháng 9, 2014

5 bài học hạnh phúc của cặp đôi vàng ở thung lũng silicon - Mark Zuckerberg - Priscilla Chan

Mối tình của ông chủ Facebook – Mark Zuckerberg với người vợ hiện tại Priscilla Chan khiến không ít các cặp đôi phải ngưỡng mộ.

Họ đã ở bên nhau gần 12 năm, không phải một cô gái nóng bỏng, chân dài hay nổi tiếng, Zuckerberg đã chọn cho mình một người vợ hết sức giản dị, không hề nổi tiếng. Và lý do gì khiến cho cặp đôi này lại có mối quan hệ bền vững như vậy khi Mark là tỷ phú và là một trong những ông “vua” truyền thông của thế giới. Có vẻ như chúng ta có thể học được một số bài học từ tình yêu của họ.
1. Không để cho mình quá bận rộn
Khi Priscilla đến với Zuckerberg, cô ấy đã đưa ra một số quy định nghiêm ngặt đề nghị chàng tỷ phú trẻ phải tuân theo. 
Priscilla cố gắng để bảo vệ khoảng thời gian riêng tư hiếm hoi của mình và Mark, yêu cầu phải có 1 ngày trong tuần để hai người ở cạnh nhau, trong khoảng thời gian đó mọi công việc liên quan tới công ty sẽ không được phép xuất hiện: “Mỗi tuần một buổi hẹn, ít nhất 100 phút dành riêng cho nhau, không phải ở căn hộ của Mark, càng không phải ở Facebook”.
Chắc chắn nó là điều kiện khá khó khăn cho bất cứ một cặp đôi nào thường xuyên bận rộn đặc biệt lại là ông chủ của Facebook như Mark. Tuy nhiên, giữ cho tình yêu những khoảng thời gian riêng là một quy tắc các chàng nên nhớ và không bao giờ được phá vỡ.
2. Luôn tạo cảm hứng bằng những cách khác nhau
Hầu hết mọi người đều biết rằng, “sức mạnh” của Zuckerberg được truyền cảm hứng từ niềm tin và tầm nhìn của Priscilla. Trong cuộc trò chuyện với một kênh truyền thông, Zuckerberg tiết lộ: “cuộc trò chuyện của anh với Chan đã truyền cảm hứng cho Mark trong việc nảy ra ý tưởng hiến tạng cũng như các khía cạnh hoạt động từ thiện khác của Facebook”. Tại các bữa tối của hai người, họ nói chuyện về các bệnh nhân của Priscilla (cô đã tốt nghiệp ngành Y của trường Đại học California và muốn trở thành bác sỹ nhi khoa) đó là nguồn cảm hứng cho việc tạo ra các sáng kiến về nhân đạo.
 
3. Priscilla Chan có cuộc sống độc lập dù là “đệ nhất phu nhân” của giới truyền thông
Một phụ nữ độc lập, chu đáo và có sự nghiệp riêng trước khi trở thành  người phu nhân của thung lũng Silicon. Cô là nghiên cứu sinh chuyên ngành sinh học tại đại học Harvard danh tiếng, hoàn thành văn bằng cử nhân tại đại học Y của Đại học California, hiện Chan làm việc tại bệnh viện nhi UCSF  Benioff. Cô ấy làm việc rất chăm chỉ, mặc dù cha mẹ là người tị nạn nhưng Priscilla là người đầu tiên trong gia đình học đại học. Cả Mark và Chan đều có niềm đam mê với giáo dục, do đó việc cả hai cùng đầu tư cho các dự án về giáo dục cũng giúp hai người tìm được tiếng nói chung.
 
Đó là điều không thể thiếu trong tất cả các mối quan hệ của bất cứ ai, Mark và Chan không phải trường hợp ngoại lệ. Priscilla cho rằng :” tôi nghĩ rằng, anh ấy đánh giá cao những câu nói đùa của tôi khi hai người ở cạnh nhau”.
5. Cùng nhau nuôi thú cưng
Zuckerberg và Priscilla là “cha mẹ” của một chú cún chăn cừu Hungary. Chú chó này là ưu tiên thứ hai của Mark sau Facebook. Chan tiết lộ trong một cuộc phỏng vấn trước đó. Các cặp vợ chồng có thể dành 30 phút mỗi ngày chỉ để đảm bảo cún cưng của họ “cảm thấy” hạnh phúc bằng cách vuốt ve, chơi đùa và chăm sóc nó. Đây là điều tuyệt vời cho một cặp vợ chồng vì nó liên quan khá nhiều tới việc chăm sóc, tình yêu, cảm xúc và sự chia sẻ cùng nhau.      

Người cháu đăng tải "nhật ký 5 ngày cuối của bà": "Từ khi bà mất, ông mình không cười nữa"

Bạn Thu Nga - người cháu gái đã đăng tải đoạn nhật ký xúc động của cụ ông 86 tuổi viết về 5 ngày cuối của vợ - cho biết, sự ra đi của bà là cú sốc lớn đối với ông. "Mặc dù ông cố gắng tỏ ra bình tĩnh, nhưng khi nói chuyện với bạn bè, ông lại nói muốn đi theo bà."

Sau đây là toàn bộ nội dung nhật ký “những ngày cuối cùng ông viết cho bà”.

"Thúy Anh đau và mệt nhiều từ tháng 5/2014, có lẽ một phần do bệnh hoạn trong người hành hạ, một mặt do tác động của yếu tố tâm lý sau khi đi chụp phổi ở trung tâm y tế Linh Đàm, phát hiện là trong phổi có hạch…

Thúy Anh ho nhiều và ngày càng ho nặng, những cơn ho rũ rượi như xé phổi xé ngực của vợ, đồng thời vò xé trái tim chồng. Mỗi tiếng ho của vợ là chồng ngồi lên ngay, vuốt nhẹ vào lưng vợ mong cơn ho mau chấm dứt. Lúc nào thấy vợ nằm im một lúc lâu không ho, là chồng mừng, mừng đến rơi nước mắt….

…………….

Thuý Anh giục tôi viết điếu văn. Tôi đau đớn viết điếu văn và lời nói cuối đời của tôi dành cho Thuý Anh. Thuý Anh xem, gạch chỗ nào nói đến công đức và thành tích của mình, rồi đưa lại cho tôi, vẻ ưng ý và cảm động… Đó là ngày 8/5/2014, đúng 5 tháng trước ngày kỷ niệm 60 năm ngày cưới của hai chúng tôi.

………

Rồi lại đi bệnh viện Bộ xây dựng, rồi hút dịch của bệnh tràn dịch màng phổi. Những ngày lo, buồn, và vẫn ôm hy vọng bệnh sẽ qua khỏi…

………….

Nhiều người bạn rất thân đến thăm, Thuý Anh đều nói: “Chỉ vài tháng nữa…” rồi đưa cho xem điếu văn và lời nói cuối cùng đã viết. Ai cũng cảm động. Có người nói: anh chị chuẩn bị cho sự "ra đi" cực kỳ điềm tĩnh, cực kỳ văn minh. Riêng tôi thì nghĩ: biết đâu những cái chuẩn bị sẵn sàng này ba bốn năm nữa mới dùng đến. Nếu được thế, thỉnh thoảng vợ chồng giở ra xem lại cũng vui!

Nhưng có ai ngờ!
……..
 
Ngày 30/8/2014, các cháu Hải Phòng lên thăm mợ, Thuý Anh cùng tôi ngồi ở phòng khách tiếp các cháu. Thuý Anh khóc nhiều lúc chia tay: “Ra đi sẽ nhớ nhiều người, nhớ các cháu.”. Cháu Đoan, cháu Thanh đều nói đi nói lại: cuộc sống và tình cảm của cậu mợ đối với mọi người thật là vĩ đại, thật là vĩ đại…!

Đó là lần cuối cùng Thuý Anh ngồi ở ghế bành phòng khách.

Ngay tối hôm đó chương trình ti vi có truyền “Giai điệu tự hào”. Những lần trước Thuý Anh và tôi đều đón xem chương trình này một cách rất say sưa, hào hứng. Đây là lần đầu tiên chúng tôi không xem một chương trình ca nhạc hay, vì tối đó mệt Thuý Anh phải vào phòng ngủ sớm.
……….

Đêm đó cũng như nhiều đêm trước Thuý Anh trằn trọc không ngủ được êm một mạch dài. Thuý Anh nằm giường kiểu giường y tế kê đầu cao kiểu ngủ ngồi cho đỡ ho. Tôi nằm ở giường bên cạnh, hai giường cách nhau hơn hai gang. Tôi suốt đêm nhìn sang giường vợ. Chỉ một tiếng ho, một cái cựa mình, một lần nhổm dậy là ở giường bên này tôi nhổm dậy theo, giúp vợ lấy sẵn giấy vệ sinh chùi miệng khi nhổ đờm, hoặc sang vuốt nhẹ lưng khi vợ ho, hoặc giúp vợ đi tiểu ngồi xuống chiếc bô đặt ở giữa hai giường, rồi lại nâng Thuý Anh lên giường ngủ lại.

Một lần Thuý Anh nói: Anh khổ vì e quá! Em mong cái chết chóng đến cho anh đỡ khổ!.

Tôi nói: Đừng nghĩ thế. Anh vui vì được phục vụ em. Anh sẵn sàng phục vụ em thế này một trăm, một nghìn, một vạn ngày mà không thấy mệt.

Thuý Anh nói: Anh có khỏe khoắn gì. Anh phải cố sống để đừng chết trước em. Anh mà chết trước em thì những ngày còn lại của em, dù đã có các con cũng sẽ trở nên cực kỳ thê thảm……

……………….

Ngày 1/9/2014, buổi sáng. Sau khi cô giúp việc vừa dỗ vừa ép, múc đút cho bà ăn xong ba thìa rưỡi cháo, giúp bà xúc miệng, đánh răng, Thuý Anh nửa nằm nửa ngồi trên giường, tôi ngồi ở cuối giường, hai vợ chồng nhìn nhau nói chuyện.

Thuỳ Anh thều thào nói: “Anh ơi!... Anh ơi!... Anh ơi!... Em thích gọi hai tiếng này lắm, và suốt đời em, sáu mươi năm qua em đã gọi hai tiếng Anh ơi trong niềm hạnh phúc. Nhưng sắp đến lúc không gọi được nữa rồi.” Sau câu nói đó hai vợ chồng cùng khóc…
…………………

Ngày 2/9/2014, trong một lúc đỡ mệt và tỉnh táo, Thuý Anh nói một câu dài mạch lạc, là câu nói mạch lạc cuối cùng: “Em cảm ơn anh vì hạnh phúc cả cuộc đời anh đã dành cho em. May làm sao đời em lại gặp được anh. Trong cuộc sống có lúc có điều không phải với anh, anh tha lỗi cho em.”

Tôi ứa nước mắt: “Anh cũng cảm ơn em vì hạnh phúc đời người mà em đã mang lại cho anh. Em chẳng có lỗi gì cả. Trái lại chỉ có đôi lần trong đời, anh gắt với em, nhưng gắt xong là anh hối hận ngay. Em có biết không?” Thuý Anh trả lời trong nước mắt: “Em biết chứ!”

……………………

Ngày 3/9/2014

Hai vợ chồng ngồi lẳng lặng nhìn nhau như mọi ngày. Tôi hỏi: “Em nhìn anh có thấy rõ không?” Thuý Anh trả lời: “Nhìn không rõ.” Tôi hỏi tiếp: “Anh nói, em nghe có rõ không?” Thuý Anh nói: “Nghe rõ nhưng không hiểu!”. Tôi đau đớn đến lạnh người, chạy ra gọi các con: “Nguy rồi các con ơi! Gọi ngay Hà xuống đây!”

…………………….


Ngày 4/9/2014

Hôm nay Thuý Anh mệt lắm rồi, phải thở oxy liên tục.

Khoảng 9 giờ chú em Nhã đến thăm chị. Anh Trí dẫn vào, hai chị em chào nhau, rồi anh kéo Nhã ra ngoài nói chuyện để chị được nghỉ.

Thuý Anh ra hiệu gọi cô Thoa giúp việc đến và nói nhỏ: "Cô ra chuẩn bị một hộp sữa bột to gói cho chú mang về biếu thím.” Và nhắc: “Dặn ông nhớ biếu chú tiền cho thím bồi dưỡng.” (Ngày hôm trước Thuý Anh đã nói: “Chú Nhã ra, anh nhớ biếu chú 1 triệu.”)

Và cũng hôm qua đã nói với tôi: “Anh chuẩn bị tiền và sữa biếu chị Phương để khi cháu Ninh đến thăm để cháu mang về biếu chị.”

Ngay chiều 4/9/2014, chị Ban đến chơi vừa ngồi bóp chân cho cô em, vừa ríu rít chuyện trò.

Thuý Anh lúc đó đã mệt lắm, vẫn nửa nằm nửa ngồi lim dim mắt và ậm ừ đáp lại. Một lúc sau Thuý Anh nói: “Chị về đi! Để cháu Hương còn kịp nấu cơm cho chị ăn.”
Đây là những cử chỉ tình nghĩa cuối cùng mà Thuý Anh dành cho đời, cho những người thân thiết.
 
Đêm 4/9/2014

Buổi tối sau khi ăn cháo, đánh răng, Thuý Anh bảo cô Thoa dìu vào nhà tắm rửa ráy sạch sẽ, thay quần lót áo lót, quần ngoài, rồi lên giường nằm ngủ.

11 giờ đêm thấy tiếng động lục cục tôi ngồi dậy. Thúy Anh đã ngồi dậy thò tay ra bàn nước lấy viên thuốc ngủ để sẵn cho vào miệng và run run định cầm cốc nước. Tôi bước sang nhấc cốc nước đưa lên miệng cho Thuý Anh uống viên thuốc ngủ. Trông chừng nuốt có vẻ khó khăn. Xong, Thúy Anh ra hiệu đi tiểu. Tôi đỡ cho vợ đi tiểu xong, mặc lại quần, đỡ lên giường. Như mọi khi Thuý Anh sẽ tự chống tay nhích mình lên đến chỗ có gối cao thì nằm xuống, nhưng lần này là nằm ngay ra giường. Tôi gọi cô Thoa sang cùng nâng cho Thuý Anh nằm lại ngay ngắn, nhưng cô Thoa kêu lên: “Bà……..! Bà đi rồi!”

Và Thuý Anh nhắm mắt, đinh ninh ngủ đến sáng sẽ dậy. Nhưng đau đớn thay! Không bao giờ dậy nữa!

Lúc đó là 11 giờ 45 phút đêm 4/9/2014.
 
Cuộc đời hạnh phúc lứa đôi của chúng tôi: Trí và Thuý Anh chấm dứt từ đây. Chúng tôi đã sống trọn vẹn với nhau hai vạn hai ngàn hai trăm mười sáu ngày, chỉ còn ba mươi tư ngày nữa là tròn 22.250 ngày (sáu mươi năm).

Sao kiếp người lại có những lúc đau đớn cùng cực đến thế này. Một người thân nhất trên đời, gắn bó với nhau từng hơi thở suốt sáu mươi năm, nay xa nhau và không bao giờ gặp lại nhau được nữa.
 
Thương em!
Em về đón anh đi với em ơi!"

Đọc để suy ngẫm...


"Vợ của anh vì một lý do ngoài ý muốn đã qua đời được 4 năm, anh vì không có cách nào có thể chăm sóc được bố mẹ nên cảm thấy chán nản và mệt mỏi.
Một buổi tối khi anh trở về nhà, vì quá mệt mỏi nên anh chỉ chào hỏi đứa con ngắn gọn và không muốn ăn cơm, cởi xong bộ comple liền lên giường nằm. Đúng lúc đó, ầm một tiếng, bát mì tôm làm bẩn hết chăn và ga trải giường, hóa ra trong chăn có một bát mì tôm. “Cái thằng danh con này”, anh ta liền vớ một chiếc móc quần áo chạy ra ngoài đánh cho đứa con trai đang ngồi chơi một trận.

Đứa con trai vừa khóc vừa nói:
- Cơm sáng đã ăn hết rồi, đến tối con chưa thấy bố về thấy đói bụng nên đi tìm đồ ăn, con tìm thấy mì tôm trong tủ bếp, muốn nấu mì tôm ăn nhưng bố dặn không được tùy tiện dùng bếp gas nên con lấy nước nóng từ trong vòi tắm pha mì tôm, con pha một bát ăn, còn một bát để phần bố. Sợ mì tôm bị nguội nên con mang vào giường ủ trong chăn đợi bố về ăn cho nóng. Con mải chơi đồ chơi mới mượn được của bạn nên khi bố về đã quên không nói với bố.
Anh không muốn đứa con thấy mình khóc nên vội vã vào nhà vệ sinh, mở vòi nước và khóc. Khi đã ổn định tinh thần, anh mở cửa phòng con trai và nhìn thấy đứa con trai trong bộ quần áo ngủ, nước mắt giàn giụa và tay đang cầm bức hình của mẹ nó.
Từ đó trở đi, anh chăm sóc con trai tận tâm hơn, chu đáo hơn, khi con trai mới vào học cấp I, anh đánh con một trận nữa. Hôm đó, thầy giáo gọi điện về nhà báo con anh không đi học, anh lập tức xin nghỉ về nhà, chạy đi tìm con khắp nơi, sau vài tiếng đồng hồ đi tìm anh đến một cửa hàng bán văn phòng phẩm nhìn thấy đứa con đang đứng trước một đồ chơi điện tử, thế là anh tức giận đánh con, đứa con không một lời giải thích, chỉ nói “Con xin lỗi”.
Một năm sau, anh nhận được điện thoại từ bưu điện, nói con trai anh đã bỏ một loạt các bức thư không viết địa chỉ vào hòm thư, cuối năm là lức bưu điện bận rộn nhất nên điều này gây ra rất nhiều khó khăn cho họ. Anh lập tức đến bưu điện, mang những bức thư đó về ném trước mặt con trai nói:
- Sao mày lại làm những trò tai quái thế này hả?
Thằng bé vừa khóc vừa trả lời:
- Đây là những bức thư con gửi cho mẹ.
Mắt người bố cay cay hỏi con:
- Thế sao một lúc gửi nhiều thư như vậy?
Đứa con nói:
- Trước đây con còn thấp nên không bỏ thư vào hòm thư được, bây giờ con lớn có thể bỏ thư vào được rồi nên con mang gửi hết những bức thư con viết từ trước đến giờ.
Ông bố nghe xong, tâm trạng rối bời không biết nói gì với con. Một lát sau ông bố nói:
- Mẹ con giờ ở trên thiên đàng, sau này con viết thư xong, hãy đốt nó đi thì có thể gửi thư cho mẹ được đấy.
Đợi đứa con ngủ, anh mở những bức thư đó xem đứa con muốn nói gì với mẹ, trong đó có một bức thư khiến anh vô cùng xúc động.
“Mẹ thân yêu của con: Con nhớ mẹ lắm! Mẹ ơi, hôm nay ở trường con có một tiết mục mẹ cùng con biểu diễn, nhưng vì con không có mẹ nên con không tham gia, con cũng không nói cho bố biết vì sợ bố sẽ nhớ mẹ. Thế là bố đi khắp nơi tìm con, nhưng con muốn bố nhìn thấy con giống như đang đi chơi nên con đã cố ý đứng trước một đồ chơi điện tử. Tuy bố đã mắng con nhưng con đã kiên quyết không nói cho bố biết vì sao. Mẹ ơi, con ngày nào cũng thấy bố đứng trước ảnh mẹ ngắm rất lâu, con nghĩ bố cũng như con rất nhớ mẹ đấy!
Mẹ ơi, con đã sắp quên giọng nói của mẹ rồi, con xin mẹ trong giấc mơ của con hãy để con được gặp mẹ một lần được không, để con nhìn thấy khuôn mặt của mẹ, nghe thấy giọng nói của mẹ, được không mẹ?
Con nghe mọi người bảo nếu ôm bức ảnh của người mình nhớ vào lòng rồi đi ngủ thì sẽ mơ thấy người đó, nhưng mà mẹ ơi, vì sao con tối nào cũng làm như thế mà trong giấc mơ của con vẫn không gặp được mẹ?”

Đọc xong bức thư, ông bố òa khóc. Anh không ngừng tự trách mình: phải làm sao mới có thể lấp được khoảng trống mà người vợ để lại đây?

Chúng ta là những ông bố bà mẹ khi đã mang cuộc sống của đứa con đến với thế giới này có nghĩa là gánh trên vai trách nhiệm vô cùng to lớn. Khi đã là một người mẹ, không nên tăng ca quá nhiều, khi đã là một người bố, không nên uống quá nhiều rượu, đừng nên hút nhiều thuốc, phải chăm sóc tốt cho bản thân mới có thể yêu thương con hết lòng, tuyệt đối đừng nên vì muốn kiếm nhiều tiền mà hủy hoại sức khỏe của mình, không có sức khỏe thì những danh lợi kia có nghĩa lý gì. Và cũng đừng nghĩ rằng đợi đến khi bố mẹ có nhiều tiền thì sẽ như thế này như thế kia, nào ai biết sau này chuyện gì sẽ xảy ra, có thể sau một giây mọi chuyện đã khác.

Những ông bố bà mẹ xin đừng vì những chuyện nhỏ nhặt mà dễ dàng ly hôn. Vì đau thương lớn nhất sau sự đổ vỡ đó không ai hết mà chính là thuộc về đứa con. Bạn đã kết hôn hay chưa kết hôn thì hãy nhớ một điều, xin hãy quý trọng “nó”.


(Nguồn: st)

Chủ Nhật, 14 tháng 9, 2014

Khi mình chán nhau


Trong Tình Yêu , không phải lúc nào cũng có những giây phút say đắm ngọt ngào , cũng như một món ăn dù ngon mấy nhưng ăn quá nhiều cũng dễ bị ... ngán , và đó chính là lúc người ta chán nhau !!!

 Khi mình chán nhau , em sẽ :

 * Không còn nhớ đến anh đầu tiên khi thức giấc và cuối cùng trong ngày trước khi chìm vào giấc ngủ dài .
 * Không còn mong những tin nhắn của anh ,chẳng buồn bận tâm vì sao anh tắt máy ,vì sao không trả lời sms của em , vì sao những sms của anh lại quá ngắn ngủi không có nổi một chữ Yêu ??? Vì sao em gọi cho anh đến mười mấy lần chuông mà anh vẫn không thèm bắt máy ? !!!

 Em sẽ :

 * Cảm thấy hết chuyện để nói với anh khi mình đi cùng nhau .
 * Cảm thấy cái cách anh tỏ ra quan tâm em thật nhạt nhẽo và vô vị .
 * Cảm thấy tỉnh bơ không một chút ghen hờn khi anh nhìn những cô gái khác ...
 * [...]

 Còn anh thì sao ?

 Để em đoán nhé , khi mình chán nhau , anh sẽ :

 * Khó chịu trước những câu hỏi quan tâm của em :"Anh đang ở đâu ?" ; "Anh đang làm gì ?" ... Ôi cô ta thật phiền toái và lắm điều !
 * Trả lời sms của em như một nghĩa vụ với những nội dung đã được lập trình sẵn :"Anh ăn rồi." ; "Anh đang ngủ." ; "OK em yêu !" ...
 * Cảm thấy đi chơi với đám bạn ồn ào tếu táo của anh thú vị hơn là đi với một con bé mơ mộng lắm điều như em .
 * Cảm thấy những trò lãng mạn của em thật trẻ con và ngớ ngẩn .
 * Sao ngoài đường bây giờ lại lắm gái xinh thế này ???
 Em chẳng biết nữa , ...

 Nhưng có điều em chắc chắn là :

 * Rồi một thời gian sau khi những ẩm ương trong lòng dã lắng dịu ,em sẽ nhớ những ngày đầu hẹn hò với anh ..
 * Cái đêm em đồng ý yêu anh , mình đã nắm tay nhau thật ấm áp dù ngoài trời giá rét .
 * Em nhớ cái cách anh bất chợt nắm lấy tay em khi mình đang đi dạo , và hỏi em có yêu anh không ?
 * Nhớ cả lúc anh hôn lên má em, lên môi em
 * Nhớ cái cách anh gọi em là chim lợn...
 * Em nhớ ... 

 Còn anh , anh sẽ nhớ những gì ???

 * Liệu anh có nhớ có người dã từng ngồi sau xe anh và ôm anh rất chặt ?
 * Có nhớ em hay nói thật nhiều để anh phải chú ý đến em luôn tắt ti vi khi anh đang chăm chú xem 
 *Có nhớ em hay cắn anh mỗi lần hôn anh ...
 * Có nhớ những lúc em cáu gắt vùng vằng dể anh phải vất vả chạy theo xin lỗi ?
 * Có nhớ em đã khóc vào cái ngày đầu tiên ta thuộc về nhau ... ?
 * Em biết anh có nhớ như em không thể quên .

 Bởi mình chán nhau đâu có nghĩa là ta đã :

 * Xa nhau !
 * Quên nhau !
 * Không yêu nhau !

  Mà chỉ là hạnh phúc bị trì hoãn , chỉ là mình :

 * Tạm thời không nhớ nhau !
 * Tạm thời xa nhau !
 * Tạm thời không ở bên nhau !

 Vì em biết , tình yêu trong em và anh là có thật .Nó không dễ dàng có được thì cũng không dễ dàng bôi xoá đi .


 Bởi thế ta chán nhau , thay vì buông tay và xa cách , sao mình không cầm lấy tay nhau và cùng ngồi lại , hoặc là tạm xa nhau để trở về bên nhau !

 ~♥

Thứ Bảy, 13 tháng 9, 2014

Đồng đội ♥


Cuộc sống vốn dĩ chăng hề công bằng nhưng nó dường như lại biết sẻ chia đúng thời điểm. Khi mất đi một người yêu thương nhất, một người yêu thương ta vô điều kiện thì lại xuất hiện một người yêu thương ta không kém, chỉ có điều yêu thương một cách có điều kiện.
Bạn ấy của mình cũng xuất hiện đột ngột như thế.
Lúc mới bắt đầu cũng trải qua đủ các giai đoạn có cảm tình, tìm hiểu và yêu thương.
Có những lúc tưởng như ko phải dành cho nhau
Có những lúc cảm thấy thật rắc rối
Có những lúc cảm thấy để  được bên nhau thật khó khăn
Vậy mà cũng đã bên nhau qua đủ các mùa
Giờ lại là mùa thu, vậy là cũng đã gần tròn 1 năm có sự hiện diện của bạn ấy trong cuộc đời.
Nhớ…là những lúc hẹn hò khi trời trở gió lạnh, mặc áo trùm khăn đi ăn ngô khoai nướng.
Nhớ…là khoảnh khắc đón năm mới cả nhóm nhìn lên trời ngắm pháo hoa giao thừa mình đã ước, ước được ở bên bạn ấy.
Nhớ…là buổi tối cả nhóm ở sapa, với thời tiết se lạnh, với những màn sương mỏng bay bay.
Nhớ…là lần đầu tiên được xác nhận tình cảm, được nắm đôi bàn tay ấm áp
Nhớ…là lần đầu được ôm để thấy mình được yêu thương
Nhớ…là lần cùng nhau rong ruổi trên ô tô về Ninh Bình ăn cưới cô bạn thân
Nhớ…là những lúc bạn ấy giận vì mình gọi mày tao cho thân mật, rồi mình nắm tay làm lành nhưng bạn ấy vẫn cứ làm lơ…
Nhớ…là cuối cùng đã cùng nhau đi qua một mùa hè đầy nắng nóng oi bức, mà vẫn có những buổi tối thảnh thơi đi bộ.
Và lại tiếp tục một mùa thu.
Tình yêu là một hành trình chứ đâu phải một đích đến, dù cái kết cuối cùng thế nào, giờ không còn quan trọng nữa, bởi cũng đã và vẫn đang trải qua những tháng ngày yêu và được yêu như một cuốn phim lãng mạn.
Bạn ấy bây giờ đã là một đồng đội thân thiết, luôn kề vai sát cánh bên mình rồi, những lúc vui buồn hay đau ốm.  Đồng đội ấy hôm nay được nghỉ, chắc đang ở nhà hí hoáy ngồi sửa máy tính cho mình đấy,
Phải gọi điện hỏi ngay mới được :)


Nắm lấy tay em và đừng buông ra anh nhé

Thứ Tư, 10 tháng 9, 2014

Cô gái 9x kiếm tiền tỷ từ vườn cây phật thủ

Không chỉ năng động trong công tác đoàn, Phạm Thị Xuyến – Phó bí thư Đoàn, kiêm Chủ tịch Hội Liên hiệp Thanh niên xã Đồng Lương, huyện miền núi Lang Chánh, tỉnh Thanh Hóa còn giỏi làm kinh tế. Sau 2 năm quyết tâm làm giàu từ nông nghiệp, Xuyến đã có trong tay vườn phật thủ “độc nhất vô nhị” ở xứ Thanh, trị giá hàng tỷ đồng khiến nhiều người phải khâm phục.

 
Quyết chí lập nghiệp trên mảnh đất quê hương
 
Năm 2009, sau khi tốt nghiệp trường Học viên Thanh thiếu niên Việt Nam, Xuyến đã quyết định rời thành phố về quê xây dựng cơ nghiệp. Xuyến sinh ra trong một gia đình thuần nông, nên ngay từ bé đã thấu hiểu được nỗi vất vả và cơ cực của bố mẹ và bà con quê hương. Trong đầu cô lúc nào cũng trăn trở làm thế nào để người nông dân vùng đất miền Tây xứ Thanh này thoát khỏi được cái nghèo. 
 
Xuyến chia sẻ: “Nhìn thấy các bạn trẻ trong bản đua nhau lên thành phố mưu sinh mình càng nung nấu khát vọng làm giàu ngay trên mảnh đất Đồng Lương. Đồng Lương có đất rộng, nhiều tiềm năng phát triển kinh tế, tại sao không tận dụng những lợi thế sẵn có để làm giàu chân chính?”
 
Năm 2011, sau khi được đi thăm quan, học tập mô hình thanh niên phát triển kinh tế tại địa phương, Xuyến đã quyết định huy động vốn từ gia đình và bạn bè để nuôi chim trĩ. Khi làm ăn hiệu quả, cô quyết định đầu tư mở rộng trang trại. Xuyến tình cờ bén duyên với cây phật thủ và không nghĩ rằng mình có thể thành công với loại cây khó làm này ngay từ mùa thu hoạch đầu tiên.
 
phạm thị xuyến
Phạm Thị Xuyến bên vườn phật thủ sai trĩu quả
 
Xuyến kể: “Cả khu vườn rộng 4 ha trước đây được bao phủ bởi mía và sắn. Nhận thấy việc trồng mía và sắn quanh năm vất vả nhưng thu nhập lại chẳng được bao nhiêu nên mình đã nghiên cứu và quy hoạch để phát triển mô hình trang trại, trong đó cây phật thủ sẽ là cây chủ đạo”.
 
Những ngày đầu bắt tay vào làm, Xuyến gặp rất nhiều khó khăn nhất là huy động vốn từ gia đình và bạn bè, bởi ít ai tin rằng một cô gái trẻ mới ra trường như Xuyến lại có thể biến vùng đất cằn cỗi xứ Thanh thành vườn phật thủ sai trĩu quả. Nhưng với chí quyết tâm “không có việc gì khó”, Xuyến đã chạy vạy khắp nơi để có được nguồn vốn đầu tư trồng phật thủ. Những cố gắng, nỗ lực của Xuyến đã được đền đáp xứng đáng
 
“Có công mài sắt, có ngày nên kim”
 
Trước khi thực hiện quyết tâm làm giàu từ nông nghiệp của mình, Xuyến thường xuyên lên mạng đọc báo nông nghiệp tìm hiểu các loại cây trồng vật nuôi có giá trị kinh tế cao, phù hợp với khí hậu thổ nhưỡng địa phương. Ở đâu có mô hình chăn nuôi hay, các khóa đào tạo về nông nghiệp, Xuyến lại tìm đến tham quan và học tập kinh nghiệm. 
 
Thời gian đầu trồng cây Phật thủ, Xuyến gặp rất nhiều khó khăn, nhất là phải đối mặt với thời tiết hanh khô. Phật thủ là cây không chịu được úng nhưng lại ưa ẩm. Do chưa có hệ thống vòi phun nên Xuyến cùng gia đình phải đi hàng cây số để gánh nước tưới cây, có hôm đến đêm mới tướt hết lượt vườn. Phật thủ là loại cây mang lại kinh tế cao nhưng tốn khá nhiều công chăm sóc. Mỗi khi có sương muối hoặc mưa lớn là cây lại bị thối rễ và không ra quả. Suốt một thời gian dài, Xuyến cố gắng không ngừng nghỉ chăm bẵm, tưới tắm cho vườn cây. Xuyến tâm sự: “Mặc dù khó khăn, vất vả nhưng chưa giây phút nào mình thấy chán nản hay muốn bỏ cuộc. Mình luôn tin sự tâm huyết và cố gắng của mình sẽ được đền đáp xứng đáng”.
 
vườn phật thủ
 
Phật thủ thuộc giống họ cam thân mềm, cành cây thường bò lan trên mặt đất. Do đó, ngay từ lúc  cây đạt chiều cao từ 1,7-1,8m,  cần làm giàn tre để đỡ cho cây. 
 
Sau hơn 2 năm trồng phật thủ, Xuyến nhận thấy điều kiện để trồng phật thủ phụ thuộc vào đất thổ nhưỡng, tốt nhất là đất cát pha, thứ là là đất không ngập nước và kỹ thuật chăm sóc phải chuẩn. Khi cây bắt đầu cao cần làm giàn tre để đỡ cho cây, giúp cây thoáng mát, nhiều ánh sáng, giảm được sâu bệnh và quả phật thủ to đều hơn. 
 
Mùa thu hoạch đầu tiên, vườn cây phật thủ xum xuê quả. Xuyến đã khẳng định cho mọi người thấy bản lĩnh của một cô gái trẻ. Những nhọc nhằn của cô đã đến ngày đơm hoa, kết quả.  Xuyến cười tươi chia sẻ rằng, từ lúc trồng phật thủ, chưa lúc nào có đủ phật thủ để cung cấp cho các đơn hàng cả. Phật thủ không chỉ để dùng cúng lễ mà còn được mua để làm thuốc nam. Do vậy quả nhỏ, xấu đều được bán hết với giá 12.000 đồng/kg. 
 
Vườn phật thủ Xuyến dày công gây dựng nay có 330 gốc. Mỗi gốc cho 30 đến 40 quả. Giá bán dao động từ 40.000 - 50.000 đồng/quả. Vào đúng dịp lễ, tết giá phật thủ còn lên tới 400.000 đồng/quả. Mỗi năm, vườn phật thủ mang lại thu nhập hàng trăm triệu đồng. Ngoài việc cung cấp phật thủ cho thị trường Thanh Hóa, Xuyến còn liên hệ với các đầu mối ở Hà Nội và một số tỉnh thành khác để nâng cao giá trị sản phẩm. 
 
Là một phó Bí Thư đoàn xã năng nổ, nhiệt huyết, Xuyến luôn mong muốn giúp đỡ các bạn thanh niên trẻ làm giàu từ nông nghiệp trên mảnh đất quê hương. Xuyến đã chuyển giao kỹ thuật trồng hơn 1.000 gốc phật thủ thành công cho nhiều đoàn viên thanh niên trong xã và một số huyện lân cận.