Thứ Ba, 5 tháng 5, 2015

Tháng Năm




Vậy là đã bước chân sang một tháng mới. Tháng 5, cái nắng đầu hè nắng như thổi lửa. Một ngày bận rộn với những việc dọn dẹp sửa sang nhà cửa, trồng cây cối. Vẫn chỉ là làm những công việc cho bản thân và gia đình, chưa vì ai được cả?
Tháng năm của những ngày xưa cũ...
Là những mùa hè của tuổi thơ ở căn nhà cũ, chỉ chạy đi chơi với cái Hồng nhà cô Kiểm, làm đủ mọi trò nghịch ngợm: May quần áo cho búp bê, trốn Mẹ tắm sông, kể chuyện, chơi chắt chơi chuyền...lang thang khắp từng con ngõ nhỏ cạnh bãi tha ma...
Là những ngày tháng với những nối buồn trong mắt Mẹ, là những lời quát mắng, những trận đòn thật đau khi không nghe lời, những ký ức ấy vẫn mãi đọng lại ở đây nhưng chẳng bao giờ có thể trở lại.
Tuổi thơ với những mảnh kỷ niệm vụn vặt bồi đắp tinh thần, kể cả những nỗi buồn niềm đâu thì nó vẫn đáng được trân trọng và sắp xếp gọn gàng trong ký ức - Một miền ký ức có Mẹ !
Chồng mình thì khác, chồng lớn lên trong sự đủ đầy và niềm yêu thương trọn vẹn, nên không có những tâm tư tình cảm sâu sắc như nó. Nó vẫn sống lạc quan, vui vẻ nhưng tâm hồn thì phức tạp. Đó là lý do tại sao nó thích viết vì chỉ có viết mới có thể lột tả hết được. ..những nỗi niềm trong ngày hè vàng nắng.
- Hãy yêu thương khi còn có thể-
Là tựa cua mẩu chuyện mà Minh Mẫn đã kể - những điều nhỏ nhặt nhưng vô cùng chân thực. Cảm xúc ùa về nhiều quá, không đầu không cuối không vui cũng chẳng buồn.
Học nhiều, đọc nhiều, nghe nhiều, hiểu biết nhiều mà không áp dụng thì để làm gì hả Nó. Xã hội bây giờ lại quá phức tạp.
Con người lại càng hỗn độn hơn...Phải rồi,phải ra ngoài xã hội thì mới có thể làm được điều gì đó có ích. Nghĩ đủ rồi, viết đủ rồi, phải làm phải hành động ngay đi thôi...
Hãy nghĩ đến người trước khi nghĩ đến mình...

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét