Cuộc sống vốn dĩ chăng hề công bằng nhưng nó dường như lại
biết sẻ chia đúng thời điểm. Khi mất đi một người yêu thương nhất, một người
yêu thương ta vô điều kiện thì lại xuất hiện một người yêu thương ta không kém,
chỉ có điều yêu thương một cách có điều kiện.
Bạn ấy của mình cũng xuất hiện đột ngột như thế.
Lúc mới bắt đầu cũng trải qua đủ các giai đoạn có cảm tình,
tìm hiểu và yêu thương.
Có những lúc tưởng như ko phải dành cho nhau
Có những lúc cảm thấy thật rắc rối
Có những lúc cảm thấy để
được bên nhau thật khó khăn
Vậy mà cũng đã bên nhau qua đủ các mùa
Giờ lại là mùa thu, vậy là cũng đã gần tròn 1 năm có sự hiện
diện của bạn ấy trong cuộc đời.
Nhớ…là những lúc hẹn hò khi trời trở gió lạnh, mặc áo trùm
khăn đi ăn ngô khoai nướng.
Nhớ…là khoảnh khắc đón năm mới cả nhóm nhìn lên trời ngắm
pháo hoa giao thừa mình đã ước, ước được ở bên bạn ấy.
Nhớ…là buổi tối cả nhóm ở sapa, với thời tiết se lạnh, với
những màn sương mỏng bay bay.
Nhớ…là lần đầu tiên được xác nhận tình cảm, được nắm đôi bàn
tay ấm áp
Nhớ…là lần đầu được ôm để thấy mình được yêu thương
Nhớ…là lần cùng nhau rong ruổi trên ô tô về Ninh Bình ăn cưới
cô bạn thân
Nhớ…là những lúc bạn ấy giận vì mình gọi mày tao cho thân mật,
rồi mình nắm tay làm lành nhưng bạn ấy vẫn cứ làm lơ…
Nhớ…là cuối cùng đã cùng nhau đi qua một mùa hè đầy nắng
nóng oi bức, mà vẫn có những buổi tối thảnh thơi đi bộ.
Và lại tiếp tục một mùa thu.
Tình yêu là một hành trình chứ đâu phải một đích đến, dù cái
kết cuối cùng thế nào, giờ không còn quan trọng nữa, bởi cũng đã và vẫn đang trải
qua những tháng ngày yêu và được yêu như một cuốn phim lãng mạn.
Bạn ấy bây giờ đã là một đồng đội thân thiết, luôn kề vai
sát cánh bên mình rồi, những lúc vui buồn hay đau ốm. Đồng đội ấy hôm nay được nghỉ, chắc đang ở nhà
hí hoáy ngồi sửa máy tính cho mình đấy,
Phải gọi điện hỏi ngay mới được :)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét